Hiển thị các bài đăng có nhãn Con Người Tây Bắc. Hiển thị tất cả bài đăng
thumbnail

Bạn Trẻ Ở Rừng Tây Bắc


Cũng khá lâu rồi, tôi không viết bài nào, phần vì công việc cũng bận, phần vì mải...đi chơi quá. Dù mỗi chuyến đi, ảnh nhiều, và tư liệu cũng nhiều! Nhưng về đến HN là...lười viết, thế mới chán. Mấy năm vừa rồi, tôi dành nhiều thời gian để đi tới các bản làng Tây Bắc xa xôi, tất nhiên vì công việc thôi, nhưng cũng phải chơi chứ! Làm xong việc là chơi bét nhè, he he, công việc thì tôi làm với người lớn, các anh chị em trong bản, còn chơi - tôi chơi với lũ trẻ nhỏ - vui hơn! Chúng vô tư, hồn nhiên, và những bé gái nữa, xinh xắn và đáng yêu vô cùng (he he, đấy là tôi viết hoa văn thế thôi, chứ thật ra, chơi với lũ nhỏ, sướng nhất là sai việc vặt gì, chúng cũng làm - cấm bao giờ phàn nàn kêu ca, ha ha)



tre em tay bac



Nhiều người khi nghĩ đến trẻ em miền núi, là hình dung ra những cô - cậu bé hiền lành, dễ thương, nhưng nghèo khổ và đầy vất vả! Tất nhiên rồi, so với lũ trẻ ở phố - thường có cuộc sống êm đềm, đầy đủ hơn về vật chất. Nhưng tin tôi đi, bọn nhỏ ở rừng, chúng....hay lắm! Tôi xin phép gọi tạm là "HAY", còn tại sao, các bạn cứ từ từ, tôi sẽ viết kĩ ở trong bài này.

Con trai tôi năm nay 7 tuổi, học lớp 2 rồi! "Ông Kễnh" ngày ngoài việc đi học, về nhà học, thúc ép cho ăn cơm, và phá phách ra. Thì "ông ấy" không/chưa phải làm việc gì khác, ngoại trừ 1 việc cỏn con là chơi với em, cơ mà chỉ dăm phút, là oánh nhau toáng nhà. Nào, chúng ta phải thú nhận thật 1 điều đi, trẻ em ở thành phố, hiếm khi phải làm việc gì khác, ngoài việc học - và cuộc sống, đôi khi hơi tẻ nhạt! Còn ở đây, giữa trùng trùng điệp điệp núi rừng, lũ trẻ ở bản vẫn đến trường, nhưng ngoài thời gian đến lớp ra, chúng chơi như thế nào, giúp bố mẹ việc gì, ít người miền xuôi biết & hiểu được. Nào, chúng ta hãy thử tìm hiểu thêm 1 chút nào...

Thương yêu vô vàn! Những đứa nhỏ, dưới 2 tuổi, thường nhận được rất nhiều sự yêu thương, che chở của cha mẹ, ông bà chúng! Đây là quãng thời gian lũ nhỏ luôn được che chở, bồng bế trong vòng tay! Cha mẹ nghèo, chẳng có gì cho con ngoài tình cảm.





Những đứa nhỏ quãng từ 3 tuổi trở lên, đã bắt đầu biết tự chơi, ít khi đòi theo bố mẹ. Phân lớn các cháu sẽ đi học Mẫu Giáo, tôi biết nhiều bản làng cực kì khó khăn, xa xôi cách trở, và nghèo khó, bọn trẻ thích đến lớp mẫu giáo học, vì 1 lý do rất buồn, đến lớp - cháu được các cô nấu cơm cho ăn, ít nhiều có miếng thịt. Ở nhà nhiều khi chả được ăn no, chứ chưa nói gì đến thịt.




Học tập như thế nào, ra làm sao, là trách nghiệm & thuộc quản lý của nghành Giáo Dục. Tôi không phải chuyên gia, và cũng chả phải là nhà giáo, nên không thể đưa ra bất cứ nhận xét gì. Chỉ biết 1 điều, lũ nhỏ ở rừng ngoài thời gian đến trường/lớp ra, thì ở nhà, chúng rất ít khi học!





Phần lớn thời gian trong ngày còn lại, chúng chơi, nô đùa đủ thứ trò! Đứa bé chơi với đứa lớn, và ngược lại, tức là chơi cùng nhau hết, chứ ít khi phân theo độ tuổi. Bố mẹ chúng cũng kệ, thích chơi gì thì chơi, chơi chán rồi về. He he, đứa nào đứa nấy đen nhem nhẻm, tay chân lem luốc, nhưng lúc nào cũng cười tươi roi rói.





Mà chúng cũng tài, nghĩ ra đủ trò để chơi. Nhất là vào dịp Hè, mùa Hè ở Tây Bắc cũng là mùa của các loại hoa quả rừng, bọn trẻ lang thang dọc khắp các triền đồi, sườn núi để tìm hoa quả ăn! Cũng chả phải đói khát gì đâu, nhưng chúng thích thế! Mà cũng từ những việc này, kĩ năng & kinh nghiệm dạy cho chúng biết, loại cây/quả nào ăn được, loại nào không ăn được.





Đặc biệt là những đứa lớn, quãng học lớp 6, lớp 7 gì đó, leo trèo giỏi lắm rồi. Những cây cao, to mà chúng vẫn leo thoắt thoắt lên ngọn cây. Tôi thường bám theo chúng đi tìm hoa quả, nhưng tuyền đứng dưới, nhặt quả chúng ném xuống. he he, thông thường, ở bản cứ tầm cơm trưa xong, là tôi hô "đứa nào đi ăn quả", là cả lũ xung phong đi ngay, có đứa nào lạ mà chưa biết tôi, là xin "chú ơi, chú cho cháu đi với". he he, ok, tất cả đi hết.





Tắm, lại nói đến chuyện tắm. Con trai tôi 7 tuổi, vẫn được bố tắm cho hàng ngày, vì tôi lo ngại, nếu "ông kễnh" tự tắm, 1 là không sạch, 2 là ham nghịch nước quá mà trời lạnh sẽ bị ốm. Vì trẻ ở phố, sức đề kháng rất kém, thôi thì cứ tắm cho thêm đôi năm nữa, lớn hơn chút xíu rồi tự tắm, việc này là bản năng của con người, sớm muộn gì rồi cũng tự làm, tự biết mà thôi! Chứ không như tụi trẻ ở rừng, dầm mưa dãi nắng suốt ngày, rất ít khi ốm đau. Mưa cũng đi chơi, nắng cũng đi chơi, Hè về thì suốt ngày bì bõm ở suối, tắm chán rồi về. Bố mẹ chúng không cấm (trừ khi lũ về, suối to quá thì không cho đi, hoặc những đứa quá nhỏ là không cho đi thôi), còn lại, tầm 4 tuổi là bơi suối ngon lành rồi. Bố mẹ chẳng bao giờ có chuyện tắm cho con nữa, kệ, cứ đi tắm chán rồi về ăn cơm tối là xong.




Đấy, vừa rồi là tôi nói đến chuyện chơi, chuyện nghịch của chúng. Các bạn đừng nghĩ là tụi này chỉ có chơi không đâu nhé, trẻ ở rừng rắn rỏi, khỏe mạnh, và biết giúp bố mẹ nhiều lắm. Nhất là những gia đình có đông con, hoặc nhà neo người, bọn trẻ làm được ối việc mà lũ trẻ ở phố phải trố mắt nhìn.


Quãng tháng 11/2014, ở bản, tôi thức dậy sớm, ngồi ngắm mây trời bên hiên nhà sàn, tôi để ý có 1 cậu nhóc, nhỏ lắm, cỡ 4 tuổi gì đó! Đang hì hụi xách 2 cái chai nhựa cũ từ vỏ chai Dầu Ăn từ suối lên nhà - và không mặc quần, à, hóa ra cu cậu đi lấy nước về đổ vào xô trên nhà. Lát sau tôi sang nhà chơi, hỏi mấy đứa lớn hơn thì đáp trả "thằng này sáng nào nó cũng đi lấy nước về cho mẹ nó", nhà có 2 mẹ con, bà mẹ đơn thân còn trẻ lắm, đang giã sắn tươi cho lợn ăn. Thằng ku này được của nó đấy, thương mẹ, biết giúp mẹ bằng những việc làm đáng khâm phục như này, sau này, chắc hẳn mẹ được nhờ.




Với những nhà đông con, thì việc đứa lớn trông đứa bé, là việc chắn chắn rồi. Bố mẹ cũng mải lo miếng cơm, manh áo, đâu phải lúc nào cũng ở nhà để chăm nom! Cậu nhóc này cõng em suốt từ 7h sáng, đến 10h trưa mới cho em về ăn cơm, ngủ cũng cõng, cứ chơi hết chỗ này, rồi lại sang chỗ kia.





Và nếu nhà có chị, thì bố mẹ càng nhàn hơn nữa! Bế ẵm em, đưa em đi chơi là phần việc của chị. Mà lũ em cũng ngoan, không bao giờ có chuyện khóc tu tu đòi mẹ, cứ theo chị đi chơi thôi.





Mỗi gia đình có cách giáo dục con cái khác nhau, lựa chọn phương thức dạy dỗ sao cho phù hợp nhất, tôi hầu như không đọc các sách, hay bài viết hướng dẫn về cách nuôi dạy con. Và tôi cũng không thích copy cách giáo dục của 1 người/địa phương/ hay quốc gia khác cho con mình, nhưng năm ngoái, khi tôi lên bản để dặn dò anh chị em trên đó làm Măng Khô cho tôi, có 1 điều khiến tôi suy nghĩ, và về thống nhất với cả bố mẹ và vợ tôi về cách dạy con như này.


Cháu bé, con gái của cậu em tôi trên bản, 6 tuổi! Chiều hôm ấy khi cậu em tôi mổ cá để làm cá nướng, con bé con ngồi cạnh xem, thậm chí còn lấy muối xoa vào cá cho bố! Tôi liền nhắc "bẩn đấy", nhưng bố nó nói "cứ kệ cho nó xem & làm, sau này nó mới biết", à, ra thế! Đến tối muộn ngày hôm ấy, vì lượng Măng Tươi khá nhiều, cả nhà ai cũng phải làm, con bé con cũng hăng hái đi lấy dao gọt hoa quả, ngồi tỉ mẩn nạo măng tươi để làm măng chua, tôi để ý thấy con bé làm việc rất tập trung, và đầy nhẫn nại, suốt từ 8h tối, cho đến gần 11h mới chịu về ngủ. Mẹ nó nói với tôi "cứ kệ cho làm cho quen". Tôi quay sang nói chuyện với các Anh chị em khác về việc này, ai cũng bảo "trẻ con ở bản, nhất là con gái, chịu khó học hỏi và chăm chỉ làm từ bé". À, thảo nào, phụ nữ miền núi, thường chăm chỉ vô cùng, không bao giờ ngại khó khăn, nhẽ cũng vì cuộc sống mưu sinh, nhưng phần lớn, là do tính cách được hình thành từ khi còn bé.


Ngồi ngẫm nghĩ, tôi nhớ rằng ở nhà, nhiều khi mình đang làm việc gì, đơn giản như nhặt rau thôi! "Ông Kễnh" nhà tôi có ngồi cạnh, là bị mắng, đuổi đi chỗ khác chơi vì "sợ bẩn", vì "làm gì biết làm"....quả là sai lầm. Đến bây giờ, hơn 1 năm nay rồi, tôi cho phép con trai (và cả con gái nhỏ nữa), được phép giúp đỡ bố mẹ, ông bà những việc vặt, vừa sức chúng. Bẩn thì tí nữa rửa tay, cùng lắm là tắm 1 phát cho sạch, ngại gì. Chỉ có điều, ta cần phải biết tránh những việc nguy hiểm, ví như không cho phép cầm dao, kéo để gọt mà thôi....





Có những bản làng, sống ngay cạnh dòng suối. Tất cả mọi việc tắm giặt, đều ra suối! Việc giặt quần áo hầu hết do phụ nữ đảm nhiệm, và đặc biệt, lũ trẻ thường tự ra suối, tự giặt quần áo của mình, có những đứa mặc nguyên quần áo, nhảy ùm ùm xuống tắm, giũ qua loa quần áo rồi phơi lên hòn đá! Đợi khi nào khô rồi lại mặc về nhà! Tôi không biết chúng giặt sạch đến cỡ nào, và mẹ chúng không hề bắt chúng phải làm thế! Nhưng khi mà tất cả lũ trẻ, đứa nào cũng hăng hái như đứa nào, tự làm & tự phục vụ bản thân mình, thành ra cả cộng đồng nhỏ ấy sẽ tự làm theo, vui vẻ, hăng hái...hơn cả người lớn.





Các bé gái ở bản, quãng từ 8 tuổi trở đi là đã thạo nhiều việc lắm rồi. Nhiều gia đình bố mẹ đi nương cả ngày, hoặc đi về muộn. Bọn trẻ ở nhà với nhau, tự chơi, và chăm sóc nhau. Những nhà có con gái, thường đứa chị rất chịu khó, tự nấu cơm, cho các em ăn đầy đủ! Lũ con trai thì thường lười việc bếp núc hơn, ít đứa chịu nấu cơm, mà thường là chúng "tót" sang nhà ông bà, ăn cùng với ông bà thôi.




Nguồn hoabanfood.com
thumbnail

Ký Sự - Bản Nghèo Nơi Biên Giới - Phần 2

 - PHẦN 2 -

Sáng hôm sau, trải qua 1 đêm mất ngủ, khốn khổ thật. Đêm hôm trước tôi có pha 2 gói cafe mà tôi mang đi từ HN, lâu lâu không uống, làm 1 ly là mất ngủ trọn đến 4h sáng mới chợp mắt được 1 chút. Mới hơn 6h sáng đã nghe tiếng lợn, gà kêu ỏm tỏi ngoài sân rồi. Dậy thôi, ra suối rửa mặt mũi cho tỉnh táo cái nào! Bản Clò 2 nằm ngay cạnh dòng suối Nậm Hản, lên đến đây là gần đến đầu nguồn rồi, nước trong & lạnh lắm.



Bản Clò 2 chỉ hơn chục nóc nhà, có những hộ gia đình khó khăn đặc biệt, tường làm bằng liếp, mái lợp bằng cỏ gianh. Nhưng ấy chăng lại rất hợp với phong cảnh núi rừng nơi đây. Nhưng ai đã từng ở trong những ngôi "nhà" nhà này vào mùa đông sẽ hiểu được gió rít, gió lùa lạnh đến cỡ nào.



Tất nhiên cũng có những hộ gia đình khá giả hơn, nhà được lợp bằng tôn đỏ do nhà nước & chính phủ tài trợ, nom tươm tất hơn. Ấy là bên ngoài thôi, còn vào bên trong, nhà nào cũng giống nhà nào cả, hầu như chả có gì giá trị.



Châm xong điếu thuốc, tôi gọi mấy thanh niên hôm qua ngồi nói chuyện với tôi, hỏi thăm nhà mấy đứa nhỏ hôm qua là nhà nào, để tôi ghé thăm. Mấy đứa chỉ cho tôi 1 căn nhà nhỏ, bé, xiêu vẹo và lụp xụp. Rảo bước đến, vừa bước vào cửa, mấy đứa nhỏ đã dậy rồi. Gia súc vào cả trong nhà như thế này sao?



Nhà có 4 chị em, hóa ra còn 1 đứa hôm qua ở nhà nên tôi không biết. Bố mẹ chúng đi làm nương, mà đi hàng tuần trời mới về! Ở nhà mấy chị em tự chăm nhau, từ cơm nước, tắm giặt được 2 đứa chị lo cho 2 đứa bé. Khi tôi đến, cô bé lớn nhất đang giã gạo để nấu cơm trưa. Chúng sợ khi nhìn thấy tôi, không biết bộ dạng tôi nom như thế nào mà chúng lại khiếp thế. :) Đùa vậy thôi, nơi đây hầu như cả năm không có người lạ, lũ trẻ sinh ra và lớn lên thấy người lạ là sợ lắm.





Thằng bé con sợ, ôm lấy chị và khóc ầm ĩ, tôi hỏi gì chúng cũng chỉ lắc đầu và quay mặt đi, khổ, có biết tiếng Kinh đâu mà trả lời. Khóc vì sợ, hay khóc vì đói? Chắc là cả 2, tay thằng bé vẫn cầm khư khư chiếc bát nhựa, chờ cơm chị nấu. Này bé con, cuộc đời không bất công với ai cả, đói 1 tí, rồi lát nữa ăn cho ngon nhỉ? Các con ở đây, được hưởng không khí trong lành, không phải lo bon chen với cuộc sống từ bé như lũ trẻ thành thị? Vậy ai sướng hơn ai??



Trong nhà không có 1 thứ gì giá trị, ngoài chiếc nồi nhôm mà cô bé lớn đang nấu cơm cho lũ em. Bữa trưa nay của chúng chỉ có cơm không mà thôi, không có rau - không thịt - không gì cả. Bây giờ mới sau mùa gặt, gạo nhà nào cũng có, nên ăn no cơm. Chứ thời gian nữa, hết gạo, chắc chắn lại phải ăn sắn thay cơm. Tôi hỏi chuyện mấy thanh niên thì các cậu trả lời, thời gian tới là hết gạo, phải ăn sắn. Đến gần Tết thì chính phủ cho gạo cứu đói, mỗi nhân khẩu được 30kg, mà các cậu ấy còn khen là "Gạo chính phủ ăn ngon lắm", phải rồi, gạo miền xuôi - kể cả loại gạo kém chất lượng nhất, ăn vẫn dễ nuốt hơn gạo Tẻ Đỏ do bà con nơi này trồng, nó cứng, khô và hôi lắm.



Ăn cơm với muối trắng, quả thực không dễ chịu chút nào. Huống hồ đằng này, thứ gạo Tẻ Đỏ này cứng như đá, cứng đến độ nhai rồi nuốt còn cảm giác rát cuống họng. Tôi hỏi bà con ở đây là sao không trồng gạo của người Thái (vốn dĩ rất ngon), bà con bảo "gạo đỏ này ở nương thì con chim không ăn được thóc, gạo người Thái là chim ăn hết ngay". À, thảo nào, hóa ra thóc loại này rất cứng, lại nhiều lông, chim & chuột ở nương rẫy hầu như không thể ăn nổi, không sợ bị mất mùa như trồng lúa khác.



Lúc này, lũ trẻ trong bản thấy tôi là người lạ, chúng chỉ dám đứng từ xa, và nhìn với ánh mắt lạ lẫm. Quần áo như này, mùa Đông sắp đến rồi, có chịu nổi không????!!!



Và cả những đứa mới chỉ 4, 5 tuổi đã biết ra suối lấy nước về giúp bố mẹ. Ngoan và khỏe vô cùng.



Tôi chẳng có gì để làm quà cho chúng cả, trước khi đi tôi đã quá sai lầm khi nghĩ rằng ở đây có bán hàng tạp hóa. Tôi sẽ mua bánh kẹo, hoặc vài thứ lặt vặt khác cho chúng. Nhưng không thể, tiền ở đây, chả mua được cái gì. Chỉ có 1 ít thuốc cảm cúm & thuốc giun mà tôi đã mua từ HN, tặng cho mỗi nhà 1 ít, dặn dò chi tiết cách dùng.



Những gì tôi đã trải qua sau thời gian ngắn ngủi ở nơi này, gây nhiều cảm xúc khác thường, vui có - buồn có. Nhưng tôi thương nhất lũ nhỏ, cuộc sống vất vả & thiếu thốn quá mức! Cha mẹ chúng muốn lo cho chúng hơn cũng khó, phần vì điều kiện kinh tế khó khăn, phần vì nơi đây quá hẻo lánh xa xôi, cách biệt bởi thế giới bên ngoài. Lo được gì hơn?? Ngoài 2 bữa cơm no mỗi ngày!! Tôi muốn ở lại chơi thêm 1 ngày nữa, cũng phần vì cơ thể đau nhức sau buổi đi bộ ngày hôm qua. Nhưng tôi còn vài việc cần phải làm đang chờ ở các bản bên ngoài nên đến hơn 12h trưa, chúng tôi tạm biệt bà con dân bản, quay về. Dự tính đi theo đường cũ về thì...mệt quá. A HỪ rủ tôi đi về theo đường suối, gần hơn được chút ít, nhưng mát mẻ hơn. Ừ, đi thôi.

Dù suối ngay giáp bản, nhưng vì nhiều thác lớn, không thể đi men theo suối. Chúng tôi vẫn phải đi theo đường tắt, leo qua vài đỉnh núi nữa, mất gần 2h đồng hồ chui rúc mới ra được bờ suối để về.



Ôi trời ơi, đi theo suối thì được cái mát mẻ, nhưng khó đi lắm, hết lội sang bờ bên này, rồi lại sang bờ bên kia. Nước ngập quá thắt lưng. Ướt như chuột lột.



Rất nhiều đoạn khó đi, thậm chí phải đu cây, leo lên vách đá để trèo. Đi theo đường suối mất khoảng hơn 4 tiếng, đấy là đi nhanh đấy. Tôi đi câu cá suối từ bé, nên kĩ thuật đi suối rất thành thạo. Chứ nếu không quen, chắc mất nửa ngày mới đi được. Bởi nhẽ suối toàn đá, mà trơn lắm, đi không cẩn thận, ngã què chân.



Tạm biệt, tôi sẽ trở lại, thật sớm trước khi mùa Đông buốt giá nơi miền biên ải này kéo đến.




CẬP NHẬT THÔNG TIN NGÀY 03/01/2015


Xin chân thành cảm ơn tất cả anh em bạn bè đã động viên, ủng hộ bằng cả tình cảm và hiện vật. 05 Bao quần áo cũ & mới cho trẻ nhỏ và các gia đình tại bản Clò 2 đã được chuẩn bị xong. Trong vòng vài ngày tới, tôi sẽ chuyển đến tận tay các cháu & bà con nơi đây. Xin cám ơn tất cả các anh chị em 1 lần nữa.




Phần 1 

Phần 3http://luongtran8.blogspot.com/2016/01/ky-su-ban-ngheo-noi-bien-gioi-phan-3.html