Hiển thị các bài đăng có nhãn Tây Bắc. Hiển thị tất cả bài đăng
thumbnail

Hà Giang hùng vĩ trong ‘Hành trình cao nguyên đá’

Nếu muốn khám phá cao nguyên Đồng Văn một cách đầy trải nghiệm, chủ động, cuốn “Hành trình cao nguyên đá” sẽ là người đồng hành hữu ích với bạn.
Miền  đất Hà Giang thật khéo mê hoặc bao kẻ ưa khám phá bằng những con đường mềm mại vắt qua lưng chừng núi.
Con đường như dải lụa mềm mại, vắt qua bản làng, tạo nên sức sống kỳ diệu.

Đến với miền cao nguyên đá để thấy sự mộc mac, hoang sơ của đất trời và con người nơi đây.
Những thửa ruộng bậc thang mềm mại nép mình vào sườn núi, nối đuôi nhau chạy đến cuối chân trời, cũng là một nét đặc sắc của Hà Giang.
Cao nguyên đá Đồng Văn trải trên 4 huyện: Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc của tỉnh Hà Giang.
Với độ cao 1.000 m so với mực nước biển, địa hình hầu như chỉ thấy núi đá. Cao nguyên đá Đồng Văn được UNESCO công nhận là công viên địa chất toàn cầu năm 2010.
Kiến trúc của những ngôi nhà ở phố cổ Đồng Văn được xếp hạng di tích kiến trúc cấp quốc gia năm 2009
Nhắc đến đặc sản Hà Giang, không thể thiếu món thắng cố của người H’mong. Vị béo ngậy cộng với chút bùi bùi độc đáo, lại thêm mùi thơm từ các loại gia vị thảo dược luôn khiến du khách thấy ấn tượng.
thumbnail

Bạn Trẻ Ở Rừng Tây Bắc


Cũng khá lâu rồi, tôi không viết bài nào, phần vì công việc cũng bận, phần vì mải...đi chơi quá. Dù mỗi chuyến đi, ảnh nhiều, và tư liệu cũng nhiều! Nhưng về đến HN là...lười viết, thế mới chán. Mấy năm vừa rồi, tôi dành nhiều thời gian để đi tới các bản làng Tây Bắc xa xôi, tất nhiên vì công việc thôi, nhưng cũng phải chơi chứ! Làm xong việc là chơi bét nhè, he he, công việc thì tôi làm với người lớn, các anh chị em trong bản, còn chơi - tôi chơi với lũ trẻ nhỏ - vui hơn! Chúng vô tư, hồn nhiên, và những bé gái nữa, xinh xắn và đáng yêu vô cùng (he he, đấy là tôi viết hoa văn thế thôi, chứ thật ra, chơi với lũ nhỏ, sướng nhất là sai việc vặt gì, chúng cũng làm - cấm bao giờ phàn nàn kêu ca, ha ha)



tre em tay bac



Nhiều người khi nghĩ đến trẻ em miền núi, là hình dung ra những cô - cậu bé hiền lành, dễ thương, nhưng nghèo khổ và đầy vất vả! Tất nhiên rồi, so với lũ trẻ ở phố - thường có cuộc sống êm đềm, đầy đủ hơn về vật chất. Nhưng tin tôi đi, bọn nhỏ ở rừng, chúng....hay lắm! Tôi xin phép gọi tạm là "HAY", còn tại sao, các bạn cứ từ từ, tôi sẽ viết kĩ ở trong bài này.

Con trai tôi năm nay 7 tuổi, học lớp 2 rồi! "Ông Kễnh" ngày ngoài việc đi học, về nhà học, thúc ép cho ăn cơm, và phá phách ra. Thì "ông ấy" không/chưa phải làm việc gì khác, ngoại trừ 1 việc cỏn con là chơi với em, cơ mà chỉ dăm phút, là oánh nhau toáng nhà. Nào, chúng ta phải thú nhận thật 1 điều đi, trẻ em ở thành phố, hiếm khi phải làm việc gì khác, ngoài việc học - và cuộc sống, đôi khi hơi tẻ nhạt! Còn ở đây, giữa trùng trùng điệp điệp núi rừng, lũ trẻ ở bản vẫn đến trường, nhưng ngoài thời gian đến lớp ra, chúng chơi như thế nào, giúp bố mẹ việc gì, ít người miền xuôi biết & hiểu được. Nào, chúng ta hãy thử tìm hiểu thêm 1 chút nào...

Thương yêu vô vàn! Những đứa nhỏ, dưới 2 tuổi, thường nhận được rất nhiều sự yêu thương, che chở của cha mẹ, ông bà chúng! Đây là quãng thời gian lũ nhỏ luôn được che chở, bồng bế trong vòng tay! Cha mẹ nghèo, chẳng có gì cho con ngoài tình cảm.





Những đứa nhỏ quãng từ 3 tuổi trở lên, đã bắt đầu biết tự chơi, ít khi đòi theo bố mẹ. Phân lớn các cháu sẽ đi học Mẫu Giáo, tôi biết nhiều bản làng cực kì khó khăn, xa xôi cách trở, và nghèo khó, bọn trẻ thích đến lớp mẫu giáo học, vì 1 lý do rất buồn, đến lớp - cháu được các cô nấu cơm cho ăn, ít nhiều có miếng thịt. Ở nhà nhiều khi chả được ăn no, chứ chưa nói gì đến thịt.




Học tập như thế nào, ra làm sao, là trách nghiệm & thuộc quản lý của nghành Giáo Dục. Tôi không phải chuyên gia, và cũng chả phải là nhà giáo, nên không thể đưa ra bất cứ nhận xét gì. Chỉ biết 1 điều, lũ nhỏ ở rừng ngoài thời gian đến trường/lớp ra, thì ở nhà, chúng rất ít khi học!





Phần lớn thời gian trong ngày còn lại, chúng chơi, nô đùa đủ thứ trò! Đứa bé chơi với đứa lớn, và ngược lại, tức là chơi cùng nhau hết, chứ ít khi phân theo độ tuổi. Bố mẹ chúng cũng kệ, thích chơi gì thì chơi, chơi chán rồi về. He he, đứa nào đứa nấy đen nhem nhẻm, tay chân lem luốc, nhưng lúc nào cũng cười tươi roi rói.





Mà chúng cũng tài, nghĩ ra đủ trò để chơi. Nhất là vào dịp Hè, mùa Hè ở Tây Bắc cũng là mùa của các loại hoa quả rừng, bọn trẻ lang thang dọc khắp các triền đồi, sườn núi để tìm hoa quả ăn! Cũng chả phải đói khát gì đâu, nhưng chúng thích thế! Mà cũng từ những việc này, kĩ năng & kinh nghiệm dạy cho chúng biết, loại cây/quả nào ăn được, loại nào không ăn được.





Đặc biệt là những đứa lớn, quãng học lớp 6, lớp 7 gì đó, leo trèo giỏi lắm rồi. Những cây cao, to mà chúng vẫn leo thoắt thoắt lên ngọn cây. Tôi thường bám theo chúng đi tìm hoa quả, nhưng tuyền đứng dưới, nhặt quả chúng ném xuống. he he, thông thường, ở bản cứ tầm cơm trưa xong, là tôi hô "đứa nào đi ăn quả", là cả lũ xung phong đi ngay, có đứa nào lạ mà chưa biết tôi, là xin "chú ơi, chú cho cháu đi với". he he, ok, tất cả đi hết.





Tắm, lại nói đến chuyện tắm. Con trai tôi 7 tuổi, vẫn được bố tắm cho hàng ngày, vì tôi lo ngại, nếu "ông kễnh" tự tắm, 1 là không sạch, 2 là ham nghịch nước quá mà trời lạnh sẽ bị ốm. Vì trẻ ở phố, sức đề kháng rất kém, thôi thì cứ tắm cho thêm đôi năm nữa, lớn hơn chút xíu rồi tự tắm, việc này là bản năng của con người, sớm muộn gì rồi cũng tự làm, tự biết mà thôi! Chứ không như tụi trẻ ở rừng, dầm mưa dãi nắng suốt ngày, rất ít khi ốm đau. Mưa cũng đi chơi, nắng cũng đi chơi, Hè về thì suốt ngày bì bõm ở suối, tắm chán rồi về. Bố mẹ chúng không cấm (trừ khi lũ về, suối to quá thì không cho đi, hoặc những đứa quá nhỏ là không cho đi thôi), còn lại, tầm 4 tuổi là bơi suối ngon lành rồi. Bố mẹ chẳng bao giờ có chuyện tắm cho con nữa, kệ, cứ đi tắm chán rồi về ăn cơm tối là xong.




Đấy, vừa rồi là tôi nói đến chuyện chơi, chuyện nghịch của chúng. Các bạn đừng nghĩ là tụi này chỉ có chơi không đâu nhé, trẻ ở rừng rắn rỏi, khỏe mạnh, và biết giúp bố mẹ nhiều lắm. Nhất là những gia đình có đông con, hoặc nhà neo người, bọn trẻ làm được ối việc mà lũ trẻ ở phố phải trố mắt nhìn.


Quãng tháng 11/2014, ở bản, tôi thức dậy sớm, ngồi ngắm mây trời bên hiên nhà sàn, tôi để ý có 1 cậu nhóc, nhỏ lắm, cỡ 4 tuổi gì đó! Đang hì hụi xách 2 cái chai nhựa cũ từ vỏ chai Dầu Ăn từ suối lên nhà - và không mặc quần, à, hóa ra cu cậu đi lấy nước về đổ vào xô trên nhà. Lát sau tôi sang nhà chơi, hỏi mấy đứa lớn hơn thì đáp trả "thằng này sáng nào nó cũng đi lấy nước về cho mẹ nó", nhà có 2 mẹ con, bà mẹ đơn thân còn trẻ lắm, đang giã sắn tươi cho lợn ăn. Thằng ku này được của nó đấy, thương mẹ, biết giúp mẹ bằng những việc làm đáng khâm phục như này, sau này, chắc hẳn mẹ được nhờ.




Với những nhà đông con, thì việc đứa lớn trông đứa bé, là việc chắn chắn rồi. Bố mẹ cũng mải lo miếng cơm, manh áo, đâu phải lúc nào cũng ở nhà để chăm nom! Cậu nhóc này cõng em suốt từ 7h sáng, đến 10h trưa mới cho em về ăn cơm, ngủ cũng cõng, cứ chơi hết chỗ này, rồi lại sang chỗ kia.





Và nếu nhà có chị, thì bố mẹ càng nhàn hơn nữa! Bế ẵm em, đưa em đi chơi là phần việc của chị. Mà lũ em cũng ngoan, không bao giờ có chuyện khóc tu tu đòi mẹ, cứ theo chị đi chơi thôi.





Mỗi gia đình có cách giáo dục con cái khác nhau, lựa chọn phương thức dạy dỗ sao cho phù hợp nhất, tôi hầu như không đọc các sách, hay bài viết hướng dẫn về cách nuôi dạy con. Và tôi cũng không thích copy cách giáo dục của 1 người/địa phương/ hay quốc gia khác cho con mình, nhưng năm ngoái, khi tôi lên bản để dặn dò anh chị em trên đó làm Măng Khô cho tôi, có 1 điều khiến tôi suy nghĩ, và về thống nhất với cả bố mẹ và vợ tôi về cách dạy con như này.


Cháu bé, con gái của cậu em tôi trên bản, 6 tuổi! Chiều hôm ấy khi cậu em tôi mổ cá để làm cá nướng, con bé con ngồi cạnh xem, thậm chí còn lấy muối xoa vào cá cho bố! Tôi liền nhắc "bẩn đấy", nhưng bố nó nói "cứ kệ cho nó xem & làm, sau này nó mới biết", à, ra thế! Đến tối muộn ngày hôm ấy, vì lượng Măng Tươi khá nhiều, cả nhà ai cũng phải làm, con bé con cũng hăng hái đi lấy dao gọt hoa quả, ngồi tỉ mẩn nạo măng tươi để làm măng chua, tôi để ý thấy con bé làm việc rất tập trung, và đầy nhẫn nại, suốt từ 8h tối, cho đến gần 11h mới chịu về ngủ. Mẹ nó nói với tôi "cứ kệ cho làm cho quen". Tôi quay sang nói chuyện với các Anh chị em khác về việc này, ai cũng bảo "trẻ con ở bản, nhất là con gái, chịu khó học hỏi và chăm chỉ làm từ bé". À, thảo nào, phụ nữ miền núi, thường chăm chỉ vô cùng, không bao giờ ngại khó khăn, nhẽ cũng vì cuộc sống mưu sinh, nhưng phần lớn, là do tính cách được hình thành từ khi còn bé.


Ngồi ngẫm nghĩ, tôi nhớ rằng ở nhà, nhiều khi mình đang làm việc gì, đơn giản như nhặt rau thôi! "Ông Kễnh" nhà tôi có ngồi cạnh, là bị mắng, đuổi đi chỗ khác chơi vì "sợ bẩn", vì "làm gì biết làm"....quả là sai lầm. Đến bây giờ, hơn 1 năm nay rồi, tôi cho phép con trai (và cả con gái nhỏ nữa), được phép giúp đỡ bố mẹ, ông bà những việc vặt, vừa sức chúng. Bẩn thì tí nữa rửa tay, cùng lắm là tắm 1 phát cho sạch, ngại gì. Chỉ có điều, ta cần phải biết tránh những việc nguy hiểm, ví như không cho phép cầm dao, kéo để gọt mà thôi....





Có những bản làng, sống ngay cạnh dòng suối. Tất cả mọi việc tắm giặt, đều ra suối! Việc giặt quần áo hầu hết do phụ nữ đảm nhiệm, và đặc biệt, lũ trẻ thường tự ra suối, tự giặt quần áo của mình, có những đứa mặc nguyên quần áo, nhảy ùm ùm xuống tắm, giũ qua loa quần áo rồi phơi lên hòn đá! Đợi khi nào khô rồi lại mặc về nhà! Tôi không biết chúng giặt sạch đến cỡ nào, và mẹ chúng không hề bắt chúng phải làm thế! Nhưng khi mà tất cả lũ trẻ, đứa nào cũng hăng hái như đứa nào, tự làm & tự phục vụ bản thân mình, thành ra cả cộng đồng nhỏ ấy sẽ tự làm theo, vui vẻ, hăng hái...hơn cả người lớn.





Các bé gái ở bản, quãng từ 8 tuổi trở đi là đã thạo nhiều việc lắm rồi. Nhiều gia đình bố mẹ đi nương cả ngày, hoặc đi về muộn. Bọn trẻ ở nhà với nhau, tự chơi, và chăm sóc nhau. Những nhà có con gái, thường đứa chị rất chịu khó, tự nấu cơm, cho các em ăn đầy đủ! Lũ con trai thì thường lười việc bếp núc hơn, ít đứa chịu nấu cơm, mà thường là chúng "tót" sang nhà ông bà, ăn cùng với ông bà thôi.




Nguồn hoabanfood.com
thumbnail

Vẻ đẹp tiên cảnh Tà Xua - Sơn La

Nổi tiếng không chỉ với những đặc sản như : Chè, Cơm Lam, Măng, Táo Mèo... Tà Xua còn hiện lên với một khung cảnh hùng vĩ, núi non được bao bọc bởi vô vàn những làn mây trắng.

Đến với Tà Xua thuộc Tỉnh Sơn La cách Hà Nội khoảng 230km, dãy núi này có ba đỉnh chính tạo thành một xương sống khủng long kì thú. 

Nếu bạn muốn đặt chân đến đây hãy chuẩn bị những vật dụng cá nhân cần thiết vì ở đây rất chưa có nhiều dịch vụ, để đến được đây bạn sẽ trải qua không it khó khăn nhưng thành quả mở ra trước mắt sẽ làm bạn không cảm thấy mệt mỏi.

Nếu muốn trải nhiệm ở Đỉnh Tà Xua hãy chuẩn bị cho mình thời gian khám phá các bạn nhé. chúc các bạn lên đường đầy hứng khởi và thành công


Ruộng bậc thang


Những dãy núi hùng vĩ được bao bọc bởi làn mây trắng

Các bản làng dân tộc Mông đang lộ dần qua từng lớp mây trắng bao quanh

Sống Lưng Khủng Long - Đỉnh Tà Xua


thumbnail

Chuyện Tình Hoa Ban Nơi Địa Đầu Tổ Quốc


Từ Hà Nội, ngược Quốc lộ 6, bạn chỉ mất hơn hai giờ đồng hồ chạy xe là đã có mặt ở Hòa Bình. Vượt qua con dốc Cun, đâu đó trên sườn núi, ven đường đã thấy xuất hiện những cây lác đác trổ hoa. Cứ vào độ Tết đến, xuân về, cả một vùng Tây Bắc rộng lớn sẽ rực rỡ sắc màu không chỉ có hoa đào, hoa mai…..Hoa ban xuất hiện như một cô sơn nữ, vừa gần, vừa xa rực rỡ mà khiêm nhường

Đêm về, bạn không nên tìm khách sạn hay một nhà nghỉ nào đó để trú chân. Hãy mạnh dạn bước vào các bản, ghé ngôi nhà sàn nào đó. Người dân tộc thiểu số nơi đây không chỉ cho bạn cơm ăn, nước uống, chỗ ngủ, họ còn cho bạn biết và hiểu thêm về cả một kho tàng văn học dân gian của họ

Câu chuyện tình như thực, như mơ, huyền ảo về hoa ban của người Thái chẳng hạn. Chuyện kể thế này: Thuở ấy, có một chàng trai tên là Khum đem lòng yêu cô gái tên là Ban. Khum vừa giỏi làm nương, lại có tài săn bắn. Ban thì khéo tay dệt vải lại vừa có giọng hát làm say đắm nhiều chàng trai. Thế nhưng, cha nàng Ban vì ham giàu nên đã đem gả nàng cho con trai nhà tạo Mường, vốn là một thanh niên lười nhác lại có tật gù lưng

Trong bước đường cùng, nàng Ban trốn gia đình chạy sang bản của Khum cầu cứu, nhưng tiếc thay, Khum lại đang cùng cha đi sang bản khác có việc. Nàng bèn lấy chiếc khăn Piêu của mình, buộc vào nơi cầu thang nhà người yêu, rồi bươn bả đi tìm chàng. Nàng đi hết núi này, rừng khác, gọi tên người yêu đến khản cả giọng, nhưng chàng ở xa nào có hay biết. Cuối cùng, nàng kiệt sức, nàng gục ngã sau khi vượt qua những dãy núi cao. Nơi nàng nằm xuống, sau đó mọc lên một cây hoa mang búp trắng như búp tay người con gái. Và chẳng bao lâu, loài hoa ấy mọc lan ra khắp những cánh rừng Tây Bắc. Người ta đặt tên cho loài hoa ấy là hoa ban.

Chàng Khum khi về đến nhà, bắt gặp chiếc khăn Piêu của người yêu vắt nơi cầu thang, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, bèn vội đi tìm. Chàng đi mãi, hết nương này, qua núi khác, cuối cùng chàng cũng kiệt sức, ngã xuống. Sau cái chết, chàng hóa thành con chim sống lẻ loi trong rừng và cứ đến mùa hoa ban nở, lại hót vang như tiếng gọi người yêu thiết tha năm nào

Trong cái lạnh đầu đông, chúng tôi có chuyến phượt lên vùng Tây Bắc, không phải là lần đầu phượt lên những cung đường, bản làng nơi đây, nhưng mỗi lần đến, thời khắc ghi lại vẫn cứ nồng nàn, mới lạ…



Những cánh trắng tinh khôi tượng trưng cho tấm lòng người con gái Thái

Trắng rừng Tây Bắc


Tạc lên nền trời xanh thẳm

Và điểm khuyết trên bạt ngàn núi biếc

Tô điểm cho những dẫy núi đá lạnh lẽo


Rồi xua đi cái lạnh tê tái, mệt mỏi của du khách trên đường

Những cánh hoa như một cô sơn nữ vừa gần, vừa xa. Rực rỡ, nhưng lại rất khiêm nhường

Như níu chân khách bộ hành, không muốn rời xa
thumbnail

Xúc cảm cùng sương mù Tây Bắc


Núi mờ sương

Dự định của chúng tôi là ở Sa Pa 2 ngày để đi chơi loanh quanh, thăm thú hết thắng cảnh và hòa nhập vào không khí của xứ này. Nhưng chỉ mới được ngày thứ nhất, ngày thứ hai tan vỡ mọi dự định. Buổi sáng sớm đến khoảng 9 giờ, không khí vẫn trong trẻo lạ thường kèm theo chút se lạnh đặc trưng. Nhưng khi chúng tôi ngồi ở một quán cà phê lưng chừng dốc, bỗng sương mù bắt đầu dày đặc. Sương mù đùn cuồn cuộn từ dưới thung lũng bốc lên, nhanh đến mức trời đất bỗng chốc xỉn màu. Trước đó, nắng vẫn còn lên rất tươi thì bây giờ chỉ le lói.

Sương Mù Tây Bắc

Vẫn còn rất hăm hở, chúng tôi thuê một chiếc xe máy đi thung lũng Mường Hoa. Nhưng lập tức biết mình đã sai lầm. Chỉ mới đi khoảng 3 km, sương mù dày đặc đến mức cách khoảng 3-4 m là không thể nhận biết rõ đường đi, dù đèn sương mù vẫn hoạt động tốt. Vì hai bên đường là vách đá và vực sâu, chúng tôi phải tiếc nuối quay xe trở lại. Về đến thị trấn, lúc này sương cũng đã phủ kín. Nhà thờ Đá chỉ còn là một cái bóng mờ mờ.

Nhưng bù lại, khi có sương mù, Sa Pa cũng trở nên cực kỳ thú vị. Buổi tối, co ro đút hai tay vào túi áo khoác, có thể tìm đến chợ ẩm thực đêm. Ngồi ở đây, yêu cầu các món nướng xiên que như thịt ba chỉ lợn bản, nấm đông cô, nấm kim châm, lòng lợn, cá suối… cộng với ống cơm lam, vài ly rượu ngô thì không gì tuyệt bằng. Buổi tối lạnh như vậy, cũng có thể gọi một nồi thắng cố hoặc đĩa thịt ngựa hun khói nhấm nháp với rượu ngô. Có vẻ như đặc sản ở Sa Pa chỉ phát huy đến tận cùng sự thú vị khi sương mù và giá lạnh giăng xuống thị trấn này.


Hoa ban ẩn hiện


Từ Sa Pa, chúng tôi làm một hành trình dài đến với Mộc Châu. Không nên đi Mộc Châu vào cuối tuần vì sẽ khó khăn trong việc thuê khách sạn và phương tiện đi lại. Đồng thời để đón sương mù ở Mộc Châu thì chắc phải nghe dự báo thời tiết và… thêm chút may mắn nữa. Mộc Châu nhỏ xíu, đi xe máy khoảng 15 phút là qua hết những địa điểm có người sinh sống sầm uất nhất ở nơi này.


Đồi chè xanh ngút ngàn của Nông trường Mộc Châu nằm ngoài thị trấn. Rẽ phải đi vài chục mét là thấy ngay cả đồi chè rộng mênh mông. Bốn phía trập trùng chè. Với những người mê chụp ảnh, màu xanh của chè và màu váy áo rực rỡ sẽ tạo nên một tấm ảnh vô cùng ấn tượng. Đó là lý do các cặp uyên ương ở Hà Nội không quản đường xa, ùn ùn kéo lên đây để chụp ảnh cưới.


Sương mù ở đây cũng bất thình lình như Sa Pa vậy. Đang trải nghiệm cảm giác im ắng lạ thường giữa sắc xanh, sương mù bỗng từ bốn phương ùn kéo đến bao vây. Ngay lập tức, đồi chè bị bao phủ trắng xóa.


Hoa ban nở trắng rừng tây bắc


Chúng tôi tiếp tục vượt hơn 20 km qua nhiều dốc đồi quanh co vì trót nghe lời giới thiệu: hoa ban đang nở kín sườn đồi. Đường tối, lạnh, trơn trượt nhưng đến bản Ôn, nơi có nhiều người sinh sống, còn phải thuê thêm người dẫn đường để leo lên đồi hoa ban cách đó hơn 1 km nữa. Dốc đồi gần như thẳng đứng, phải bám từng bước chân. Nhưng khi đến được rừng ban thì choáng ngợp. Hoa bung nở trắng cây, rơi lả tả dưới mặt đất và trên mái tóc khi đứng dưới gốc cây. Cả một rừng hoa trắng vươn cao, ngạo nghễ, phủ kín cả một vùng đồi. Sương mù đặc quánh, chúng tôi không thấy rõ cảnh sắc hoa nở tưng bừng, nhưng hình ảnh đồi hoa ban lúc ẩn lúc hiện tạo cảm xúc đặc biệt không bút mực nào có thể tả hết.


Cảnh sắc Tây Bắc quá đẹp nhưng nếu có thêm sương mù thì mới là trải nghiệm tuyệt vời, rất đáng công du khách vượt đường xa, không ngại núi cao, vực sâu.
thumbnail

Chinh phục đỉnh Lùng Cúng từ xã Chế Cu Nha

HỒI KÝ CỦA CHUYẾN ĐI

Lộ trình như sau:
HN-CT Nội Bài Lào Cai- Đường Ngòi Thía (TL 166)- đèo Khau Phạ- Thào Chua Chải- Lùng Cúng Summit- Thào Chua Chải- đèo Khau Phạ- QL 37- CT Nội Bài Lào Cai- HN

7h45 chúng tôi bắt đầu hành trình, đầu tiên là lối mòn (trong đầu nghĩ sao đường đẹp thế nhỉ, cung nhàn đây).




Đi khoảng hơn nửa giờ thì xuống suối 



Cứ men theo con suối, lộn qua lộn lại cả chục lần và lối mòn do Trâu cày 



Ven đường có nhiều hố này, dân bản để thảo quả hay lương thực tránh Trâu ăn



thì đến khu vực Tà Cô Y, đây là cổng vào (cổng được dựng lên để chắn Trâu bò)



Tà Cô Y vốn là thung lũng giữa núi, ở đây bãi đất khá rộng và bằng phẳng, độ cao khoảng 1900m. Nghe dân bản nói trước đây là cánh đồng thuốc phiện, kh vực này thỉnh thoảng có cả khách nước ngoài đến khám phá.



Khu vực này bằng phẳng cách bản khoảng 5km, cắm trại ở đây cũng khá tuyệt

Có cả con suối dẫn nước trên núi về



Có ao, dân bản nuôi vịt


Khu vực này đến mùa cỏ non chắc nuôi nhiều trâu ngựa lắm đây, giờ chỉ còn sót lại vài con



Lúc này là khoảng 10h, do ăn sớm nên chúng tôi dừng ăn trưa tại đây vì view khác đẹp, bữa trưa đơn giản gồm bánh trưng và giò


Ăn trưa xong nghỉ 1 lúc lại tiếp tục, đừng bắt đầu dôc. Qua quả núi phủ đầy dương xỉ, qua mùa đông lũ dương xỉ này khô rạc hết cả trông xa cứ như tuyết phủ vậy



Nhìn xuống Tà cô y thỉnh thoảng bị phủ mây mù



Lên cao một chút có lối mòn nhưng gọi Sống lưng Tà xùa bằng... Ông 



Qua quả núi trọc này là hết khu vực Tà Cô Y, có cả cổng chắn



Vẫn là lối mòn dễ đi, nhiều lá phong rụng khô đầy, vào mùa phong chắc là đẹp lắm


Một loại cây nữa đặc trưng đang mùa hoa- Hồng quang (Rhodoleia championii)
Cây cao nên chỉ nhìn thấy cánh hoa rụng dưới đất



Thu Hải Đường đẹp nhất tôi từng thấy ở đây:



Rừng cây to xem lẫn cây sặc



Ở đây có bẫy khỉ dựng lên cách đây cả chục năm rồi, vừa bẫy được 5 con khỉ tiến hóa 

Bẫy chuột đấy:



Khu vực này thảo quả mới được trồng, qua mùa đông nên sống lay lắt



Nó kìa, Lùng Cúng summit đấy, mới có 13h30 đã thấy đỉnh phía trước rồi:



Kiếm chỗ trồng thảo quả nên dân bản đi rất xa, sang cả đất bản khác nên đã có tranh chấp ở đây, nhưng đã được giải quyết





Rừng già



Đến khoảng 2600m, chúng tôi chọn chỗ nghỉ. Lúc này là khoảng 15h, vẫn còn sớm mà nhìn trên bản đồ giả định thì đỉnh rất gần nên tôi phân công Mùa và Câu ở lại dọn chỗ ngủ, lấy nước và nấu cơm. Còn Giờ dẫn chúng tôi lên đỉnh. Ăn uống qua loa đến khoảng 15h30 chúng tôi đi tiếp.

Càng lên cao càng nhiều cây sặc, ty vậy nhưng vẫn nhìn thấy dấu vết có người qua trước.



lên đến gần đỉnh thì nhiều mây mù và gió.


Rất mù mịt nên xác định summit cực khó nếu không có thiết bị GPS
Trên này khá nhiều bãi trâu đầm và khá bằng phẳng



Trâu quần trên này từ lâu rồi mà giờ dân trek mới lên 



đồng hồ GPS của một cậu trong đoàn chỉ 2800m rồi mà nhìn phía trước vẫn mù mịt chả thấy đỉnh đâu, còn bản đồ GPS thì vẫn chưa chỉ đến đích. Đi tiếp



Thoảng trong giây lát quan sát kỹ mới thấy một đỉnh phía trước


Lên đến nơi vẫn không phải vì bản đồ vẫn còn đường, lại đi tiếp. Trong giây lát đỉnh nữa lại hiện ra, lúc này bản đồ GPS chỉ rất gần, tôi hét lên sung sướng gào lên để mọi người quay lại ... và chụp. Đỉnh kia rồi



Giờ phút "thiêng liêng" đã đến, đúng đỉnh rồi. trúng phóc điểm tôi đã chấm trước.



Đặt GPS trên tảng đá một lúc rồi đọc tọa độ. Chính xác độ cao là 2908m