Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoa Ban. Hiển thị tất cả bài đăng
thumbnail

Chuyện Tình Hoa Ban Nơi Địa Đầu Tổ Quốc


Từ Hà Nội, ngược Quốc lộ 6, bạn chỉ mất hơn hai giờ đồng hồ chạy xe là đã có mặt ở Hòa Bình. Vượt qua con dốc Cun, đâu đó trên sườn núi, ven đường đã thấy xuất hiện những cây lác đác trổ hoa. Cứ vào độ Tết đến, xuân về, cả một vùng Tây Bắc rộng lớn sẽ rực rỡ sắc màu không chỉ có hoa đào, hoa mai…..Hoa ban xuất hiện như một cô sơn nữ, vừa gần, vừa xa rực rỡ mà khiêm nhường

Đêm về, bạn không nên tìm khách sạn hay một nhà nghỉ nào đó để trú chân. Hãy mạnh dạn bước vào các bản, ghé ngôi nhà sàn nào đó. Người dân tộc thiểu số nơi đây không chỉ cho bạn cơm ăn, nước uống, chỗ ngủ, họ còn cho bạn biết và hiểu thêm về cả một kho tàng văn học dân gian của họ

Câu chuyện tình như thực, như mơ, huyền ảo về hoa ban của người Thái chẳng hạn. Chuyện kể thế này: Thuở ấy, có một chàng trai tên là Khum đem lòng yêu cô gái tên là Ban. Khum vừa giỏi làm nương, lại có tài săn bắn. Ban thì khéo tay dệt vải lại vừa có giọng hát làm say đắm nhiều chàng trai. Thế nhưng, cha nàng Ban vì ham giàu nên đã đem gả nàng cho con trai nhà tạo Mường, vốn là một thanh niên lười nhác lại có tật gù lưng

Trong bước đường cùng, nàng Ban trốn gia đình chạy sang bản của Khum cầu cứu, nhưng tiếc thay, Khum lại đang cùng cha đi sang bản khác có việc. Nàng bèn lấy chiếc khăn Piêu của mình, buộc vào nơi cầu thang nhà người yêu, rồi bươn bả đi tìm chàng. Nàng đi hết núi này, rừng khác, gọi tên người yêu đến khản cả giọng, nhưng chàng ở xa nào có hay biết. Cuối cùng, nàng kiệt sức, nàng gục ngã sau khi vượt qua những dãy núi cao. Nơi nàng nằm xuống, sau đó mọc lên một cây hoa mang búp trắng như búp tay người con gái. Và chẳng bao lâu, loài hoa ấy mọc lan ra khắp những cánh rừng Tây Bắc. Người ta đặt tên cho loài hoa ấy là hoa ban.

Chàng Khum khi về đến nhà, bắt gặp chiếc khăn Piêu của người yêu vắt nơi cầu thang, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, bèn vội đi tìm. Chàng đi mãi, hết nương này, qua núi khác, cuối cùng chàng cũng kiệt sức, ngã xuống. Sau cái chết, chàng hóa thành con chim sống lẻ loi trong rừng và cứ đến mùa hoa ban nở, lại hót vang như tiếng gọi người yêu thiết tha năm nào

Trong cái lạnh đầu đông, chúng tôi có chuyến phượt lên vùng Tây Bắc, không phải là lần đầu phượt lên những cung đường, bản làng nơi đây, nhưng mỗi lần đến, thời khắc ghi lại vẫn cứ nồng nàn, mới lạ…



Những cánh trắng tinh khôi tượng trưng cho tấm lòng người con gái Thái

Trắng rừng Tây Bắc


Tạc lên nền trời xanh thẳm

Và điểm khuyết trên bạt ngàn núi biếc

Tô điểm cho những dẫy núi đá lạnh lẽo


Rồi xua đi cái lạnh tê tái, mệt mỏi của du khách trên đường

Những cánh hoa như một cô sơn nữ vừa gần, vừa xa. Rực rỡ, nhưng lại rất khiêm nhường

Như níu chân khách bộ hành, không muốn rời xa
thumbnail

Xúc cảm cùng sương mù Tây Bắc


Núi mờ sương

Dự định của chúng tôi là ở Sa Pa 2 ngày để đi chơi loanh quanh, thăm thú hết thắng cảnh và hòa nhập vào không khí của xứ này. Nhưng chỉ mới được ngày thứ nhất, ngày thứ hai tan vỡ mọi dự định. Buổi sáng sớm đến khoảng 9 giờ, không khí vẫn trong trẻo lạ thường kèm theo chút se lạnh đặc trưng. Nhưng khi chúng tôi ngồi ở một quán cà phê lưng chừng dốc, bỗng sương mù bắt đầu dày đặc. Sương mù đùn cuồn cuộn từ dưới thung lũng bốc lên, nhanh đến mức trời đất bỗng chốc xỉn màu. Trước đó, nắng vẫn còn lên rất tươi thì bây giờ chỉ le lói.

Sương Mù Tây Bắc

Vẫn còn rất hăm hở, chúng tôi thuê một chiếc xe máy đi thung lũng Mường Hoa. Nhưng lập tức biết mình đã sai lầm. Chỉ mới đi khoảng 3 km, sương mù dày đặc đến mức cách khoảng 3-4 m là không thể nhận biết rõ đường đi, dù đèn sương mù vẫn hoạt động tốt. Vì hai bên đường là vách đá và vực sâu, chúng tôi phải tiếc nuối quay xe trở lại. Về đến thị trấn, lúc này sương cũng đã phủ kín. Nhà thờ Đá chỉ còn là một cái bóng mờ mờ.

Nhưng bù lại, khi có sương mù, Sa Pa cũng trở nên cực kỳ thú vị. Buổi tối, co ro đút hai tay vào túi áo khoác, có thể tìm đến chợ ẩm thực đêm. Ngồi ở đây, yêu cầu các món nướng xiên que như thịt ba chỉ lợn bản, nấm đông cô, nấm kim châm, lòng lợn, cá suối… cộng với ống cơm lam, vài ly rượu ngô thì không gì tuyệt bằng. Buổi tối lạnh như vậy, cũng có thể gọi một nồi thắng cố hoặc đĩa thịt ngựa hun khói nhấm nháp với rượu ngô. Có vẻ như đặc sản ở Sa Pa chỉ phát huy đến tận cùng sự thú vị khi sương mù và giá lạnh giăng xuống thị trấn này.


Hoa ban ẩn hiện


Từ Sa Pa, chúng tôi làm một hành trình dài đến với Mộc Châu. Không nên đi Mộc Châu vào cuối tuần vì sẽ khó khăn trong việc thuê khách sạn và phương tiện đi lại. Đồng thời để đón sương mù ở Mộc Châu thì chắc phải nghe dự báo thời tiết và… thêm chút may mắn nữa. Mộc Châu nhỏ xíu, đi xe máy khoảng 15 phút là qua hết những địa điểm có người sinh sống sầm uất nhất ở nơi này.


Đồi chè xanh ngút ngàn của Nông trường Mộc Châu nằm ngoài thị trấn. Rẽ phải đi vài chục mét là thấy ngay cả đồi chè rộng mênh mông. Bốn phía trập trùng chè. Với những người mê chụp ảnh, màu xanh của chè và màu váy áo rực rỡ sẽ tạo nên một tấm ảnh vô cùng ấn tượng. Đó là lý do các cặp uyên ương ở Hà Nội không quản đường xa, ùn ùn kéo lên đây để chụp ảnh cưới.


Sương mù ở đây cũng bất thình lình như Sa Pa vậy. Đang trải nghiệm cảm giác im ắng lạ thường giữa sắc xanh, sương mù bỗng từ bốn phương ùn kéo đến bao vây. Ngay lập tức, đồi chè bị bao phủ trắng xóa.


Hoa ban nở trắng rừng tây bắc


Chúng tôi tiếp tục vượt hơn 20 km qua nhiều dốc đồi quanh co vì trót nghe lời giới thiệu: hoa ban đang nở kín sườn đồi. Đường tối, lạnh, trơn trượt nhưng đến bản Ôn, nơi có nhiều người sinh sống, còn phải thuê thêm người dẫn đường để leo lên đồi hoa ban cách đó hơn 1 km nữa. Dốc đồi gần như thẳng đứng, phải bám từng bước chân. Nhưng khi đến được rừng ban thì choáng ngợp. Hoa bung nở trắng cây, rơi lả tả dưới mặt đất và trên mái tóc khi đứng dưới gốc cây. Cả một rừng hoa trắng vươn cao, ngạo nghễ, phủ kín cả một vùng đồi. Sương mù đặc quánh, chúng tôi không thấy rõ cảnh sắc hoa nở tưng bừng, nhưng hình ảnh đồi hoa ban lúc ẩn lúc hiện tạo cảm xúc đặc biệt không bút mực nào có thể tả hết.


Cảnh sắc Tây Bắc quá đẹp nhưng nếu có thêm sương mù thì mới là trải nghiệm tuyệt vời, rất đáng công du khách vượt đường xa, không ngại núi cao, vực sâu.