Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Ngắn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
thumbnail

” Tạm Biệt Hà Nội”

Đây không phải lần đầu tiên tôi xa Hà Nội, không phải lần đầu tiên tôi thu xếp đồ đạc rồi lên bus  ra bến xe Mỹ Đình, bắt chiếc xe khách quen thuộc và trở về Nhà. Những hành động đó tôi đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần, đến mức có thể gọi vỏn vẹn trong hai từ “thói quen”. Nhưng những lần rời xa Hà Nội trước đây, hay gần đây nhất là vừa vặn cách đây một tuần thôi, không để lại trong tôi nhiều xúc cảm và những trăn trở như lần này.
Một lần nói “Tạm biệt Hà Nội” thật lâu, và nói bằng cả trái tim mình.
“Không yêu Hà Nội”, nhưng xin bạn đừng hiểu rằng tôi ghét Hà Nội và muốn rời xa nó. Hà Nội trong tôi đẹp. Hà Nội trong tôi ấm áp. Hà Nội trong tôi lung linh. Hà Nội trong tôi là nụ cười, nước mắt. Là những khoảnh khắc khác nhau, Hà Nội neo đậu trong trái tim, trong tâm hồn tôi bằng tất cả sự tự nhiên và thuần khiết của nó. Hà Nội ngày mưa. Hà Nội nắng. Hà Nội đầy gió. Hà Nội sầm sập mây đen…
Như thế, cũng đủ khiến một người khi xa Hà Nội có những cảm giác nhung nhớ, theo một lẽ rất tự nhiên, và dễ hiểu. Tôi sắp xa Hà Nội. Và tôi luyến tiếc. Tôi chạnh lòng. Tôi chùng chình. Và tôi ngần ngại – khi phải nói rằng “Tạm biệt Hà Nội”.
Có đôi khi, người ta thường nói “nếu chia tay mà còn có ngày gặp lại nhau, thì đừng bao giờ nói tạm biệt”. Tôi biết và hiểu điều đó. Nhưng lần xa Hà Nội này, tôi vẫn để cho dòng cảm xúc trong mình âm ỉ, vẫn để cho miệng mình trôi tuột ra những tiếng nhỏ bé “tạm biệt Hà Nội!”.
Tạm biệt Hà Nội!
Là những ngày đầu tháng 7 đến thật nhanh, những đứa em, những người bạn nhỏ của tôi bước vào kì thi Đại học với ước mơ Cá chép hóa rồng. Có thể chúng tôi sẽ gặp lại nhau ở cánh cổng trường Đại học này, có thể ở một trường Đại học nào khác, và cũng có thể chỉ gặp nhau trong những mess, những cuộc điện thoại, những cái buzz yahoo… Cách đây hai năm, tôi cũng đã từng lo lắng, từng thấy mình chới với giữa bộn bề sách vở khi đặt chân đến mảnh đất Hà Nội xa lạ, bắt đầu cho hành trình “chinh phục” và “vượt qua” của mình…
Là những ngày giữa hạ vàng ươm nắng, mênh mông gió. Ngồi trong phòng trọ nhìn ra ngoài trời là thấy cả một vùng thênh thang, rộng lớn. Đầy những mơ ước, những mảng màu rực rỡ và hạnh phúc khác nhau, đủ để khiến tôi muốn chạy thật nhanh ra ngoài, đưa tay lên thật cao để chạm và ôm cho trọn bầu trời…

Là những buổi tối Hồ Tây lộng gió, và ngát hương sen. Tôi đứng đó, tựa lưng vào thanh sắt thành Hồ, hít cho căng, cho đầy lồng ngực mình nào gió, nào hương sen. Rồi lắng nghe tiếng xào xạc của trái tim. Lắng nghe tiếng rất nhỏ của những con sóng vỗ. Lắng nghe lòng mình đang rộng mở yêu thương.
Là những chiếu muộn lên Phố cổ. Nắm tay cô bạn thân đi dọc Hàng Mã, Hàng Ngang, Hàng Đạo. Nói cười và chỉ trỏ này nọ. Rồi sẽ ngồi ở ghế đá ven Hồ, ăn hai cây kem Thủy Tạ như những lần lên Hồ khác. Kem chanh bạc hà và kem vani phủ socola.

Là một hôm đẹp thật đẹp trời, lên Hồ cùng cậu bạn. Đi bộ ra Phố Huế tìm mua chong chóng con ong. Rồi ngồi bên cạnh nhau trên bậc thềm lên xuống trước cửa Nhà Hát Lớn, và hát cho nhau nghe nơi mép Hồ Gươm xanh thẫm lấp lánh ánh đèn.
Cứ như thế. Tôi gói ghém Hà Nội vào trong trí nhớ của mình. Rồi tôi thong thả thưởng thức Hà Nội, và để cái vị mặn mòi của nó ngấm dần vào máu thịt.
Và tôi bắt đầu biết Hà Nội.
Rồi tôi bắt đầu quen
Rồi nhớ
Và thương
nhưng tôi vẫn không yêu Hà Nội…
Ngày mai, sẽ là một ngày nắng tươi như hoa, ngập tràn gió, và bầu trơi xanh trong vời vợi, những đám mây sẽ vẫn mải miết xoay mình trong những vũ điệu latinh.
Ngày mai, tôi sẽ xa Hà Nội
Gói Hà Nội và nhét vào trong chiếc ba-lô căng đầy của mình, tôi mang Hà Nội về quê, mang Hà Nội về để giở ra cho Bố, cho Mẹ, cho những người tôi quen hình dung về một Hà Nội đang trở mình.
Tôi sẽ thắt cho những mảng Hà Nội những chiếc nơ đẹp nhất, rực rỡ nhất, và sáng bừng nhất, rồi viết tên thật nắn nót những người phương xa, để mang đến cho họ một Hà Nội mùa hè nồng nàn
Xa Hà Nội… Và tạm quên nhau trong những mệt mỏi ngày thường, để gặp lại nhau tinh khôi trong trắng nơi những giấc mơ.
Hà Nội là giấc mơ Đại học của những người bạn tôi, của những người anh, người chị tôi và cả những đứa em tôi.
Hà Nội vẫn sẽ qua ngày rất bình yên.
Hà Nội đêm vẫn lay lắt ánh đèn.
Và Hà Nội vẫn thế thôi, như những ngày qua, ngày nay, và ngày mai phía trước.
Tôi chờ đợi ở Hà Nội, để đón những đứa em nhỏ của mình vào một ngày không xa. Để thấy mình trưởng thành và “đi đến mòn mỏi đế giày và cánh tay bám bụi” khi cầm trên tay tấm bằng cử nhân đại học.
Hôm nay, tôi xa Hà Nội.
Trong một ngày đầu tháng nhiều nhớ thương. Trong những lời hẹn ước dịu dàng. Trong nỗi nhớ miên man
“Tạm biệt Hà Nội!”, nhé.
Người ta chỉ nói tạm biệt điều gì đó khi người ta biết được giá trị thật sự của nó trong cuộc sống của mình.
thumbnail

Những chiều có mưa

Một buổi chiều nào đó, phố khẽ khàng uốn mình rũ bỏ hạt nước mưa sau những trận mưa vội vã. Những chiều như thế ai mà đến tìm tôi hoặc xách cuốn vở sang mà hỏi bài là không thấy tôi ở nhà đâu. Tôi loanh quanh trên những con phố nhỏ quen thuộc, phố thẳng tắp và hối hả, phố rộng lượng thổi nhẹ vài làn gió mơn trớn làm con tim tôi vui lạ kì. Những đám mây trắng làm tôi lại liên tưởng mấy cây kẹo bông mà chủ nhân của nó thường đỗ chiếc xe gần trường tiểu học để bày bán. Kì ghê! Tôi chưa bao giờ để ý đến những chiều thứ tư không mưa cả, thế nên giờ đây mới cảm thấy là lạ. Chắc tại vì những chiều thứ tư trước đây tôi thường xỏ giày ra sân bóng mà trong lòng bỗng dấy lên một điều gì đó nơm nớm lo sợ về những cơn mưa bất chợt khi đã vào mùa.



Hình như lâu lắm rồi, tôi không còn cảm thấy thản nhiên và xen lẫn chút cô đơn vào lúc này. Những kẻ như tôi đều có những suy nghĩ mơ hồ cả thôi. Những bài kiểm tra không cho phép tôi có vài phút giây rãnh rỗi thế mà giờ đây tôi lại miên man với dòng cảm xúc cũ kĩ của bản thân. Những chiều thứ tư trước đây mưa rả rích mãi không ngủ được vì dao động của nước lên mái tole cứ ầm ầm cả lên. Mấy ngày hôm nay làm bài kiểm tra cũng chẳng như mong muốn và đầu óc tôi cứ để đâu đâu, mơ hồ và không có lối ra. Cuộc sống cứ như đồ thị hình sin, kéo người ta lên đến đỉnh cao danh vọng rồi lại đẩy người ta xuống vực sâu một cách không thương tiếc.

Tôi bi quan? Đúng thế! Cảm thấy sao quá nhạt nhẽo, sáng thức dậy ăn sáng rồi đi học, trưa về ăn rồi đánh một giấc ngủ, hoặc có khi chiều nào đi học thêm thì lại rục rịch dắt xe ra ngõ. Tôi không thích mọi thứ được lập trình sẵn như một cái máy vô hồn nhưng biết làm sao được, tôi quá nhỏ bé và không đủ khả năng để thay đổi quy luật tự nhiên. Đã cố dặn lòng là không được suy nghĩ nhưng lí trí cứ thích trêu ngươi, những suy nghĩ trong tôi đơn giản là chẳng có ai hiểu cả, vì nếu có ai hiểu thì họ đã nhìn tôi với một ánh mắt thương hại hoặc chí ít là một nụ cười nhạt như một cái tát vào mặt tôi rồi. Tôi khẽ ngước nhìn chiếc lá rung rinh trong gió chiều. Có chút yên ả nào cho bản thân?

Chiếc xe khách dừng lại đón khách rồi lại chạy vụt lên. Tôi khẽ nhìn theo, thở dài. Những chuyến đi của tôi có lẽ cũng như chiếc xe đó. Bỗng thấy thinh thích làm một cái gì đó, làm một việc gì đó hay đơn giản là nhớ về một người nào đó đã nằm gọn trong quá khứ. Đôi lúc dừng lại, tôi trầm ngâm nghĩ ngợi như một bản năng vốn có, ví như đêm qua chẳng hạn, không ngủ được thế nên dạo này đến trường tay ngắn tay dài che miệng mà ngáp.

Cuộc đời này đi qua biết bao con đường, có con đường phẳng lì, có con đường rối rắm chông chênh, rồi đi qua biết bao ngã rẽ, biết bao lần dừng lại bởi đèn đỏ và biết bao lần bước tiếp mỗi khi đèn xanh. Đời người trung bình 60 năm, sống đến ngần này tuổi, tính ra cũng gần 1/3 cuộc đời. Tôi không dám nói rằng mình đã thật sự lớn, chỉ dám khẳng định rằng tôi không còn nhỏ nữa. Tôi nhìn sang bên kia góc phố, thời gian khẽ nhuốm một màu trong veo lên tháng ngày.



Tôi nhớ, không có buổi chiều thứ tư nào trời xanh trong và cao vút cả. Mưa dai dẳng khiến con người ta khó chịu, một ai đó chạy vụt qua tôi, đôi vai run lên bần bật vì lạnh, rồi một ai đó nữa vô tình bị gió mạnh cuốn đi chiếc ô màu đỏ thẫm, tôi cố gắng mà đạp cho kịp giờ đá bóng trong gió và mưa lạnh, bầu trời cứ gầm gừ mãi như mấy con quái vật xấu xí hung hãn trong phim. Và bởi vì thế mà tôi vẫn thường mơ về những chiều thứ tư có nắng để tôi lại làm vài chuyến đi xuống phố mà thả trôi hết những cảm xúc mãnh liệt nhất.

Dạo này tôi thích làm vài ly trà đạo và có bỏ vào một ít đá. Nghe qua thì có vẻ hơi khác người nhỉ? Tôi uống trà để mưu cầu cho bản thân chút bình yên sau những quãng thời gian bước đi khập khiễng.
À còn nữa! Hôm nay có mưa, chỉ là cơn mưa nhỏ trong lòng, ủ dột, gột rửa trong veo.