Home
/
Posts Filed Under
du-lich-tay-bac
Hiển thị các bài đăng có nhãn du-lich-tay-bac. Hiển thị tất cả bài đăng
Tây Bắc, Lúa và Mây (kỳ cuối)
Phần Cuối: Tơi tả đường xuống núi
-----------------------------------------------------------------
- Phần 1 : Ký sự, Tây Bắc, Lúa và Mây
- Phần 2 : Tây Bắc, Lúa và Mây
Buổi sáng chúng tôi dự định sẽ leo nốt quãng đường lên định để ngắm mây, chỗ chúng tôi cắm trại chỉ còn cách đỉnh một sườn núi. Nhưng khi chui ra khỏi lều thì cả bốn đứa đều không đứng vững, do cái chân bắt đầu đau nhức cộng với một đêm mất ngủ nên đứa nào cũng phờ phạc. Đang bàn nhau chuẩn bị đồ lên đỉnh núi thì bạn A Chua bảo, các anh chị lên đỉnh núi ngắm mây à, mây ở dưới này rồi, trên đỉnh không còn mây đâu. Nhìn ra phía tay bạn chỉ, khi trời dần hửng sáng, chúng tôi nhìn ra ngay dưới chân chúng tôi là một biển mây trắng bồng bềnh, trải dài đến cuối chân trời.

Cả nhóm như vỡ òa, quên mất việc cần leo lên đỉnh núi, cứ thế tràn ra chụp ảnh, đủ các kiểu ảnh, từ lúc mờ mờ sương sớm đến khi mặt trời lên chói chang, biển mây cứ như thế, mỗi lúc một dày thêm, trắng hơn và bồng bềnh trôi, chỉ lộ ra từng mỏm núi xa xa. Chúng tôi chảy lăng xăng, chụp ảnh, quay phim, phỏng vấn nhau về cảm xúc khi đứng trên biển mây bạt ngàn của Tà Chì Nhù mà quên cả ăn sáng, quên cả cái mặt trời lên đỏ lựng trên đầu.






Lúc quay vào lều dọn dẹp lều trại và ăn sáng, A Chua thông báo là chúng tôi không nên lên đỉnh, vì lên đó không còn mây nữa, và sẽ phải mất thêm thời gian để trở về chân núi, lúc này cũng đã gần trưa rồi. Nhưng cái quan trọng nhất, theo A Chua, là mây thấp thì lát nữa sẽ có mưa to, mưa to làm suối chảy mạnh và có thể chúng tôi sẽ không thể vượt qua suối trên đường về, và nếu vậy, khả năng phải ngủ thêm một đêm nữa trên núi là rất cao. Nghe vậy cả đám cũng hoảng, bèn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, lều chõng.
Chúng tôi phát hiện đã hết nước sạch đem theo, giờ phải chờ nấu nước hoặc dùng nước uống qua bộ lọc. Đây là một bộ dụng cụ khá hữu ích cho các bạn leo núi hoặc đi bộ đường rừng, bạn Thắm được tư vấn nên đã sắm và thực tế nó rất hữu dụng. Bao gồm một túi nước để trong ba lô, không chiếm diện tích, túi nước có vòi dẫn ra và bạn có thể hút nước trên đường mà không cần dừng lại hay dùng chai lọ, ống hút này có thể gắn vào một bộ lọc nước mini, có thể lọc từ nước bẩn thành nước sạch, không có vi khuẩn và tạp chất để uống được ngay. Chúng tôi quyết định vẫn nấu một nồi nước nhỏ mang theo, còn hai túi nước trong ba lô thì uống qua bộ lọc (uống chung, chúng tôi hay nói đùa là: bú: “ê đứng lại cho tao bú miếng” )



Chúng tôi nhắc nhau dọn dẹp sạch sẽ khu vực cắm trại, gom rác lại, đồ ăn thì đổ ra cho dê hoặc thú rừng ăn, túi giấy các chất dễ cháy thì đốt sạch, còn cái nào không cháy thì gom lại đom về. Đến 9h30 sáng chúng tôi mới xong, chụp vài kiểu ảnh và bắt đầu xuống núi.

Quang cảnh đỉnh núi khác hẳn đêm mưa hôm qua chúng tôi leo lên, cảnh đẹp, mây vẫn lượn lờ chung quanh, và cơ bản là, chúng tôi không cảm thấy mệt, chỉ hơi đau chân do cứ dúi mũi giày bám vào các vách núi để trượt xuống. Chúng tôi cứ dừng chụp ảnh mãi và cười đùa với nhau suốt trên chặng đường xuống, cứ nghĩ sẽ nhẹ nhàng nhưng bắt đầu thấy có sự đau chân càng lúc càng nặng.



Cơn đau xuất phát từ đùi, đến dây chằng đầu gối và cuối cùng là lòng bàn chân và các ngón chân… đau hơn lúc leo lên nhiều. Tôi và bạn Thắm đau nhiều do giày cả hai chúng tôi đều có đế hơi dày, mũi giày hơi cứng.
Đường xuống nguy hiểm hơn đường lên gấp chục lần, do không có điểm bám và sự trơn trượt từ cơn mưa đêm qua để lại. Do chân đau, đường trơn, chúng tôi bắt đầu ngã, đầu tiên là các bạn nữ ngã, rồi các bạn nam ngã, lúc đầu chỉ trượt chân, phịch xuống nhưng rồi sau chúng tôi ngã nhiều hơn, rơi từ cao hơn, đau hơn. Có lúc bạn tôi ngã từ trên cao xuống nghe tiếng “độp” rất lớn và phải nằm lặng đến chục phút do đau. Cứ đà này chúng tôi có khả năng chấn thương, có thể là nặng hoặc mất mạng nếu rơi xuống vực sâu. Có lần tôi ngồi trước bạn Thắm, bạn trượt lăn từ trên cao xuống, tôi kịp chặn lại nếu không bạn đã bay luôn xuống sườn núi.



Trở lại đỉnh Ba Cây, chuẩn bị xuống qua ba sườn núi dốc thẳng đứng, chúng tôi phải dừng nghỉ, cởi hết giày vớ cho đôi chân nghỉ ngơi, lúc này bàn chân đau buốt đến mất cảm giác, chúng tôi thậm chí đi cũng không vững, dù chẳng đứa nào mệt, chỉ một cảm giác: đau. Lọ mọ, dìu nhau từng bước một, có chỗ phải ngồi xuống trượt và nắm bất cứ thứ gì nắm được để xuống núi, chúng tôi lại ngã, tôi ngã 4~5 lần, có bạn ngã đến chục lần. càng về sau ngã càng nặng, do phản xạ kém dần.

Chúng tôi băng qua khu rừng rậm, dự định sẽ đến dòng suối, cởi hết giày vớ, xăn quần và ngâm đôi chân trong nước lạnh chút để bớt đau rồi mới đi tiếp. Nhưng dự định không thành, vừa đến giữa lòng suối thì trời đổ mưa như thác, chúng tôi lại nai nịt áo mưa, lầm lũi bước tiếp, do sợ nước trên thượng nguồn xuống sẽ cuốn cả đám.
Lầm lũi đi, hết mưa lại hửng rồi lại mưa tiếp, hết lội nước lại trượt, lại ngã, hai cái chân đau đến mức buốt lên tận đầu. Tôi không còn dìu nỗi bạn Thắm, hai chúng tôi tụt lại phía sau. Cứ nhắc nhau, chắc chút nữa sẽ tới, sắp tới rồi, cho bớt căng thẳng. Ba ngọn núi cuối cùng thực sự là thử thách khắc nghiệt nhất mà tôi từng trải qua, gần như chỉ trượt lúc xuống, cứ đi ba bảy bước lại ngồi bệt xuống, có lúc vừa đứng lên lại loạng choạng ngồi bệt xuống, vì đau. Các ngón chân bắt đầu sưng tấy lên, móng chân long ra trông rất ớn, nhưng cái nguy hiểm hơn, là tôi không thể kiểm soát đôi chân mình được nữa.
Cuối cùng cũng đến nơi, nằm thở, tàn tạ và tan tác, đôi chân như rụng ra khỏi cơ thể, nhưng vui, vui lắm, điều mình nghĩ là không thể làm được, cuối cùng cũng sẽ được, dù có khó khăn và nguy hiểm, nhưng cũng sẽ thành công, nếu mình quyết tâm và dùng đến 500~1,000% sức của mình.

Chặng đường trở ra, chúng tôi lại tiếp tục băng qua dòng suối và cái ngầm nước, lúc này nước chảy mạnh hơn hôm vào, lại tiếp tục nắm chạt dây an toàn, cầu ông bà ông vải và vù ga cho chiếc xe lao qua dòng nước xiết. Bạn tôi nói, đây, việc chạy xe qua dòng suối, mới là thử thách căng thẳng nhất chuyến đi này.
Chúng tôi ghé Trạm Tấu, mệt mỏi lê bước (đứa nào cũng tháo giày đi chân đất), tìm quán ăn trưa lúc gần 4h chiều, cùng bắt tay ôm nhau, chúc mừng nhau lần nữa, chúng ta đã thành công, dù ông trời làm mưa suốt hai ngày, dù bao thác ghềnh, dù bao núi cao vực sâu, chúng ta cũng đã qua, và đã trở về. Thật là một trải nghiệm không thể nào quên

Ghi Chú cho các bạn đi sau:
- Thông Tin Porter: A Chua (Bản tà Xùa) cực kỳ dễ thương, khéo léo, khỏe mạnh tuy hơi nhỏ con, và nhiệt tình, số 01235095453 (số có thể thay đổi)
- Thông tin chuyến đi: Tà Chì Nhù cách Trạm Tấu 15km đường núi, quãng đường khoảng 10km, toàn dốc dựng đứng, cực kỳ thử thách
- Thông tin chuẩn bị, (cần lưu ý kỹ, nếu không chuẩn bị đúng và kỹ, nhiều khi sẽ phải trả giá rất đắt, làm hỏng chuyến đi)
o Giày leo núi, cực kỳ quan trọng, nên là loại nhẹ, đế mỏng và gai, mũi mềm, nên chuẩn bị 2 đôi (giày đá bóng thái bình hoặc giày bộ đội là ổn)
o Vớ: dùng vớ thể thao, loại dày, 2 đôi
o Ba Lô leo núi (loại bám lưng, có đủ dây ràng bụng, ngực) chống nước
o Túi nước uống (loại lớn, bỏ trong ba lô), nên mua orizone pha vào nước, bù nước và điện giải tuyệt vời, có điều kiện thì mua luôn cái dụng cụ lọc nước uống
o Thực phẩm: tốt nhất là chỉ cần thanh socola Snicker, lương khô, còn gạo, thịt, mì gói thì cứ nhờ bạn porter
o Bao tay: cực kỳ quan trọng, mua bao tay mặt trong có gai cao su, loại bảo hộ lao động. chỉ 12~15K, đôi, nên mua hai đôi vì sẽ bị rách
o Đèn pin, đèn rọi xa và cả đèn chiếu rộng, loại chống nước mưa
o Lều: bắt buộc phải chống nước, dù không mưa cũng đẫm sương, cần thì mua tấm nylon phủ lên trên lều.
o Túi ngủ: loại dày, cần bỏ riêng vô túi nylon chống nước
o Thuốc cá nhân, dầu nóng, dụng cụ sơ cứu vết thương
o Áo khoác chống gió, có mũ trùm đầu, chống nước (nên thử trước khi mua, nhiều chỗ quảng cáo chống nước nhưng cuối cùng cũng ướt)
o Một bộ quần áo khô để thay, áo dài tay
o Gậy chống, cần thì mua, không thì người dẫn đường chặt cho một cây gậy
o Lưu Ý: Tất cả đồ trong ba lô đều để riêng ra từng túi nylong, hoặc túi zip, cột chặt chống nước, một ba lô sau khi chuẩn bị thường nặng 5~6kg, lúc đầu sẽ hơi vất vả nhưng đeo một lúc thì uống vơi nước, ăn bớt đồ thì cũng… quen
Hết
Tây Bắc, Lúa và Mây - phần 2
Mời các bạn đọc tiếp phần 2: Gian nan đường lên đỉnh Tà Chì Nhù
- Phần 1: Ký sự, Tây Bắc, Lúa và Mây
- Phần Cuối : Tây Bắc, Lúa và Mây

Con đường từ Trạm Tấu vào mỏ chì, nơi chúng tôi định gửi xe, quả thật là thử thách tay lái của chiếc Inova tột độ. Đó chỉ là một con đường mòn lên núi, đường nhỏ, toàn đá hộc, cheo leo một bên vách núi một bên vực thẳm mà không hề có ta luy hay biển báo. Chúng tôi vừa lái xe vừa nhắc nhau quan sát, bảo đảm an toàn, nhưng khi vừa đến chân núi chúng tôi gặp một thử thách kinh hãi: cái đập tràn ngang đường, đang mùa mưa nên cái đập tràn băng qua đường là một dòng suối lớn, lòng suối cỡ 10m, nước chảy ầm ầm, như một cái thác, khả năng nếu lái xe qua thì toàn bộ chiếc Inova sẽ bị cuốn theo dòng nước, mà nếu bị cuốn thì chắc cả bốn chúng tôi cũng như cái xe sẽ chẳng thể nào nguyên vẹn.


Dừng xe trước cái ngầm nước chảy cuồn cuộn, chúng tôi có chút thất vọng nửa bất lực, tôi đành nhờ anh bạn dẫn đường, chạy xe máy qua thử, nước chảy cao hơn nửa bánh xe, lúc xe máy chạy ngang dòng nước làm bánh sau xe bạt qua hẳn một bên, hãi hãi là. Không còn con đường nào khác, chúng tôi đành lên xe, bốn đứa đeo dây an toàn, cầu tất cả các loại thần linh trời phật giúp chúng tôi vượt qua cái ngầm này, rồi một hai ba rồ ga lao qua. Lúc xe qua đến giữa dòng nước thì đột nhiên chiếc xe khực lên mấy tiếng rồi tắt máy, nước bắt đầu cuốn xe trôi, cả xe hét lên kinh hãi, anh bạn nổ máy xe và phát hiện mình chưa tháo thắng tay, nhanh chóng, chiếc xe lại vù ga lao qua dòng nước xiết, cả đám thở phào và không ngớt chỉ trích bạn cầm lái, do quá căng thẳng đã quên hạ thắng tay, làm suýt nữa cả đám trôi xuống vực.
Tiếp tục con đường gian khổ vào mỏ chì, một lần nữa chúng tôi phải băng qua suối, lần này con suối không chảy mạnh bằng nhưng lại sâu hơn khá nhiều, và lại một lần nữa nín thờ, cầu khấn cho chiếc Inova lặc lè bơi qua dòng suối an toàn. Đến mỏ chì thì… cổng đóng, không có ai ở cổng, chúng tôi xuống xe, chuẩn bị ba lô, nước uống, lương thực, lều và túi ngủ.. rồi tìm cách mở cửa vào trong gửi xe. Cả đám hân hoan bắt tay nhau dưới chân núi, hứa hẹn một cuộc thử sức cam go và nhiều trải nghiệm. Tôi chỉ tay lên một ngọn núi có vẻ cao nhất trong dãy núi trước mặt, chìm trong mây trắng hỏi bạn dẫn đường: giờ lên đó à, đó là Tà Chì Nhù chăng? Bạn cười, không phải, Tà Chì Nhù không nhìn thấy được, đó chỉ là mới nửa đường thôi. Giàng ơi. Chúng tôi kiếm mấy cây gậy trúc, chắc do khách leo lần trước vứt lại, và chống lên núi.

Đúng 12h30 trưa, ngay khi đi bộ đến hết hàng rào của mỏ chì, là một vách núi cao ngất, chúng tôi chạm một con dốc dài, gần như dựng đứng, cả đám bắt đầu dùng cả tứ chi để vất vả leo qua con dốc dựng ngược ấy, khi qua khỏi dốc, chúng tôi gần như đã kiệt sức, bạn dẫn đường chờ chúng tôi ở bên kia dốc đã hỏi nhỏ tôi: mấy anh chị có đủ sức không? Từ đây lên núi chỉ toàn dốc thế này thôi. Đoàn mình đổi ý vẫn còn kịp. Dù kiệt sức, dù thở hồng hộc và mặt đứa nào cũng xanh lè rồi, chỉ có mỗi bạn Thắm vẫn khỏe và tỉnh táo, nhưng chúng tôi vẫn quyết leo cho bằng được. Tôi trả lời bạn dẫn đường: em có mệt không, nếu mệt thì đứa túi đồ đây anh gùi cho, chứ anh thì leo mười cái núi này cũng được. A Chua cười ngất.


Từ đó chúng tôi nhắm cái đỉnh núi mù mây mà lúc đầu tôi nhìn thấy, A Chua gọi đó là Đỉnh Ba Cây, và bắt đầu lần theo con đường mòn quanh co, chỉ vừa một người qua, lúc chui vào rừng tối thui, lúc cheo leo vách đá, lúc lại len lỏi giữa sườn núi… đúng như A Chua nói, hầu như chẳng có đoạn nào dễ dàng, đoạn nào cũng dốc ngược, lởm chởm đá hoặc cây, có chỗ không còn đặt được bàn chân để bước. Lúc này mới thấy cái găng tay, đôi giày tốt và chiếc gậy trúc phát huy tác dụng vô cùng.


Leo mãi leo mãi, đến lúc kiệt sức, nhìn thấy mình cũng đã ở trên núi cao, nhìn xuống đã thấy dòng suối ở dưới bé như sợi chỉ, tôi ra dấu dừng chân nghỉ mệt, ba chúng tôi đã thở dốc, mặt từ tái xanh chuyển qua đỏ au mà bạn Thắm vẫn chưa tỏ vẻ gì là mệt. Tôi hỏi A Chua xem mình đã leo được quãng đường bao nhiêu rồi. A chua cười, mới chỉ một phần mười thôi anh ơi, và khẽ nói, với tốc độ này em sợ 5 giờ không thể tới lán ngựa trên đỉnh nổi, chắc chúng ta phải đi đêm, phải 7~8h tối mới đến. Ừ thì “bi nhiêu thì bi”, lỡ rồi chơi luôn chớ sao giờ, chỉ kịp làm vội cây socola với uống thêm nước, lại xốc ba lô lên và leo tiếp, đứa này động viên đứa kia cố gắng vượt qua, dù đôi chân đã bắt đầu cứng lại và đau nhức, dù hơi thở đã thực sự kiệt quệ.


Gần đến đỉnh ba cây là ba cái dốc ngược, dài và gần như dựng đứng. Lúc này chúng tôi hầu hết đang cố gắng đi bằng 300~500% sức của mình, nhất là hai gã đàn ông bốn mươi hai tuổi to béo, cứ gần như leo chục bước lại phải dừng thở, duy chỉ bạn Thắm vẫn leo băng băng. Bắt đầu lên đỉnh ba cây cũng là lúc chúng tôi bắt đầu đi lên trong mây mù mịt mờ. 4h chúng tôi mới leo lên đỉnh ba cây, sau 3h30 leo dốc ngược. Sau khi dừng nghỉ chút, chúng tôi bắt đầu vào một khu rừng rậm, chủ yếu là rừng trúc lá nhỏ, đoạn đường rất đẹp nhưng hầu như chúng tôi không còn để ý vì nỗi lo màn đêm sập xuống, và leo núi ban đêm là điều chẳng mấy ai thích thú





Sau khi luồn qua khu rừng rậm thì chúng tôi bắt đầu đi trên những sống núi cheo leo, có đoạn cả hai bên đều là vực sâu hun hút, lúc này trời bắt đầu nổi gió, và sự sợ hãi của tôi bắt đầu thành sự thật, trời sập xuống tối mịt mù, mưa rơi như trút, gió ào ào. Chúng tôi dừng bên một mô đất cao, mặc bộ quần áo đi mưa, của một bạn trẻ đầy kinh nghiệm ở HN, đã rất chu đáo gửi tặng đoàn trước khi đi. Từ 5h30 chiều, chúng tôi leo núi trong đêm tối, trong mưa rừng tầm tã và gió núi thổi ầm ĩ. Lúc này hai bạn dẫn đường đã đi trước khá xa, theo bạn ấy là bạn cần lên núi sớm hơn chúng tôi để tìm chỗ cắm trại và nhóm lửa. Chúng tôi dắt díu nhau chậm rãi men theo sống núi, lúc lên lúc xuống, chỉ với một cây đèn pin nhỏ xíu soi đường trong cơn mưa tối mặt tối mũi, nước dưới chân chảy thành dòng như suối.
Chúng tôi bắt đầu quá mệt và quá căng thẳng, chỉ một cú ngã, một cú trượt chân lúc này cũng có thể tiêu đời, không ai cứu được mình nữa. Do tốc độ di chuyển khác nhau, chúng tôi bắt đầu tách nhau ra, chỉ còn nhìn thấy nhau qua ánh đèn pin loang loáng trong mưa, thỉnh thoảng ới lên một tiếng, nếu còn nghe nhau ới lại thì đi tiếp, còn không nghe thì đứng chờ. Lúc này ai cũng sợ, chúng tôi bắt đầu suy nghĩ về nhiều thứ, về nguy hiểm, về cái chết, về cái việc ngu xuẩn mà mình đang làm, đội mưa đêm leo lên núi.
Bao nhiêu sợ hãi, mệt mỏi cũng chỉ là thoáng qua, rồi chúng tôi vẫn phải đi, vì không thể dừng được, rồi cơn mưa cũng ngớt, và chúng tôi cũng lên đến chỗ cắm trại. Mặt trăng hiện ra sau sườn núi, ngang lưng chúng tôi, đỏ lựng và lộng lẫy, chúng tôi chờ nhau, mặc cả áo mưa cùng ôm nhau trên núi mà mừng rơi nước mắt. Tới rồi. Chúng ta đã làm được. Lúc này là 7h15. Đã gần 7 tiếng đồng hồ chúng tôi leo núi liên tục. Đứa nào cũng đói lả, lạnh run, nhưng đứa nào cũng hạnh phúc.

Bạn dẫn đường, A Chua, lúc này đi ra từ khu rừng gần đó, vác theo một khúc gỗ dài và bắt đầu chẻ nhỏ cây gỗ, dù là một cây gỗ ướt nhưng bạn cứ chẻ nhỏ chẻ nhỏ mãi trong lúc chúng tôi dựng lều, thay quần áo ướt thì bạn bắt đầu nhóm được ánh lửa đầu tiên. Chúng tôi bu quanh đống lửa, bắc nồi nấu cơm và vui cười với nhau, bàn tay bàn chân lạnh giá để sát đống lửa cho ấm lại. Chúng tôi cùng cười, mà không hiểu vì sao chúng tôi đã làm được điều đó, trong một buồi chiều leo ngược lên đỉnh núi cao bằng mấy lần tòa nhà Bitexco.
Bữa tối diễn ra khá đơn giản nhờ tài khéo léo của A Chua, một nồi cơm nóng và một nồi thịt kho, với can rượu, ăn xong đứa nào cũng như phục hồi sinh sinh lực, dù lúc này trời khuya và sương xuống giá buốt, chúng tôi vẫn nán lại bên bếp lửa, hong khô quần áo và trò chuyện. Mừng vui vì cuối cũng cũng chiến thắng chính mình qua thử thách khắc nghiệt này, cùng chờ đợi bình minh lên để được ngắm mây trên đỉnh Tà Chì Nhù
Ký Sự - Bản Nghèo Nơi Biên Giới - Phần 3
PHẦN 3: NGÀY TRỞ LẠI
--------------------------------------------------------------------
Tôi dự kiến, chuyến đi này, ít nhất phải mất từ 8 đến 10 ngày! Phần vì đường xá xa xôi, thứ nhì là không chủ động được phương tiện. Xuất phát từ HN, qua 2 lượt xe khách tôi mới đến được thị trấn Mường Tè, đến đây rồi hành trình mới thực sự là khó khăn, tìm mãi, nhờ mãi, tôi mới được mấy anh em chạy xe tải, chuyên chở hàng hóa lên vài bản ở thượng nguồn Sông Đà cho đi cùng, kèm theo là 6 bao quần áo! Trước khi đi, anh Trần Đồng, một người bạn lớn tuổi, đáng kính của tôi có gửi tặng các cháu 1 triệu đồng tiền mặt, dặn dò tôi lên đó mua thêm quà gì cho các cháu! Tôi rất ngại nhận tiền, nhưng anh đề nghị tôi cầm, coi như thay mặt anh, gửi quà tới dân bản. Tôi cảm kích vô cùng, ở chợ thị trấn, tôi dùng tiền anh tặng mua vài chục cái bát nhựa, ít mì chính, bánh & kẹo! Tổng cộng hành lý bao gồm 6 bao quần áo + 1 túi xách tặng phẩm nữa.
Đoạn đường từ thị trấn lên đến bản Hát Hin chỉ ~30km, nhưng chúng tôi đi mất hơn 4 giờ đồng hồ. Chiếc xe IFA già nua (mà tuổi đời của nó, chắc hơn mấy lần tuổi tôi ấy chứ) chạy với tốc độ Siêu-Thanh cỡ 8km/h, ì ạch và nhẫn nại bò từng mét trên cung đường cực kì nguy hiểm, 1 bên là vực sông Đà, 1 bên là vách núi! Trần đời, tôi chưa đi chiếc xe nào "thú vị" như thế này, xe chỉ có kính lái là nguyên vẹn, còn lại chả còn gì nguyên vẹn cả, gió từ lòng sông bốc lên thổi lùa quanh khoang lái, mát rượi, mỗi tội kèm theo gió là bụi! Bụi mờ mắt các anh chị ạ. Ây dà, sau hơn 4h nhẫn nại ngồi cầu Phật, đến nơi - tôi mới biết mình bình an :))
Xe ô tô chỉ đi được đến bản Hát Hin ngay bờ sông Đà, còn tiếp 10km đi sâu vào trong núi là đi bằng xe máy. 6 bao quần áo, phải cần đến 3 chiếc xe máy, tôi mượn được 1 cái rồi! May quá có 2 cậu em người Thái ở bản gần đấy đồng ý giúp tôi chở vào chân núi. Dọc đường đi, vài lần tôi có rút máy ảnh ra để chụp, vào đến bản Nậm Phìn (tức là bản cuối cùng có thể đi xe máy, hoặc bất cứ phương tiện giao thông nào khác), 1 cậu em cười cười hỏi tôi là "anh có rơi cái gì không?", tôi sờ túi áo thì tái hết cả mặt, rơi máy ảnh rồi. Cu cậu cười rồi đưa máy ảnh của tôi đánh rơi ra trả, bảo "tí nữa thì em kẹp vào máy ảnh của anh", ôi, tôi bất ngờ lắm, anh em ở đây sống tình cảm, thật thà vô cùng! Không tham, không biết lừa dối ai bao giờ! Đấy cũng là tính cách đáng quý nhất của người vùng cao. (p/s: và thêm may mắn nữa là máy ảnh chống nước-chống va đập của tôi sau cú rơi đó vẫn hoạt động ngon lành)
Từ trước khi đi, tôi đã nhờ các thầy cô ở bản Clò thông báo cho bà con dân bản, cử người vượt núi ra để nhận quà! Mọi người về từ sáng sớm, đợi tôi ở bản Nậm Phìn rồi! Mọi người nhìn thấy quần áo đẹp, xì xồ & hoan hỉ lắm, tôi không hiểu tiếng, nhưng đoán chắc chắn - bà con vui vô cùng. Duy chỉ có 1 điều tôi hơi bực mình, là chỉ có 5 người phụ nữ La Hủ, trong đó có 1 cháu nhỏ 12 tuổi về nhận quà, trong đoàn duy nhất chỉ có 1 người là vợ của trưởng bản Clò biết chút tiếng Phổ Thông, tôi gọi lại hỏi "Sao không bảo đàn ông về lấy", chị ta ngần ngừ rồi nói lơ lớ rằng "bọn con trai lười lắm, không về đâu". Trời ạ, đàn bà con gái như thế này, sao mang gùi 6 tiếng đi bộ về bản được cơ chứ. Thôi, dù sao cũng khá muộn rồi, tôi để cho mọi người sắp xếp lại các bao quần áo, rồi cho vào gùi, tí nữa băng rừng về bản luôn, không có muộn!
Từ đây, còn 6 tiếng đi bộ vượt rừng nữa, lúc này quãng 2h30 chiều, sắp xếp xong đồ đạc, chúng tôi bắt đầu lên đường. Dừng chân ở khe nước ở ngay bìa rừng, mỗi người lấy 1 chai nước để dành cho hành trình trước mặt. Nước lã thôi, chứ làm gì có nước đun, tôi uống quen nước lã rồi, chả đau bụng gì sất.
Đoàn chúng tôi gồm cả tôi là 6 người, lần này tôi phải tự mang hành lý của mình, trời nắng khá gắt! Vẫn là cung đường cũ của chuyến trước, nhưng lần này, tôi quen hơn, nên đi thấy cũng không còn mệt nhiều như lần đầu nữa. Còn mấy chị em dân bản, mỗi người 1 gùi, chân đất cặm cụi leo từng bước một.
Mệt, các anh chị ạ, rất rất mệt. Đến mọi người là thổ dân nơi này, cũng chỉ leo được khoảng 15 phút là phải ngồi nghỉ! Thêm điều này, các anh chị nhớ nhé, đi leo núi, nước mang theo uống vừa phải, từng ngụm nhỏ cho khỏi khô cổ thôi, chứ uống nhiều, mệt lắm, không đi được đâu!
Do cả đoàn chỉ có 1 người biết chút tiếng phổ thông, cho nên tôi cứ cặm cụi khi thì đi trước, lúc thì đi sau, và thở. Chứ ít nói chuyện với nhau được câu nào, may chăng chỉ ra hiệu là dễ nhất. Hết chui vào những đoạn đường rậm, lại băng qua những mép vực sâu hút, mà nếu chẳng may ngã xuống, chỉ có bỏ mạng.
Đi liên tục được 3 tiếng đồng hồ thì trời đã nhá nhem tối. Thật may mắn là mấy chị em ai cũng mang theo đèn pin, chỉ có 1 người thiếu! Không sao, tôi cầm theo 2 chiếc, đưa cho chị kia 1 cái, còn tôi 1 cái đeo đầu. Bật lên, tiếp tục thở & cặm cụi băng rừng.
Đi rừng đêm đã khó, đằng này còn phải mang vác nặng! Có những chỗ rất khó đi, cả đoàn phải dừng đợi nhau, soi cho nhau leo lên những vách đá! Cô bé 12 tuổi này là thành viên nhỏ nhất đoàn, nhưng cũng phải gùi số quà mà tôi mua bao gồm bánh kẹo, mì chính và bát nhựa.
Khoảng 7h30 phút, chúng tôi về đến bản! Mệt rũ người, mấy chị em hồi sáng vừa băng rừng ra để đón tôi, giờ lại vượt tiếp quãng đường ấy về bản! Còn tôi, 2 ngày vừa ngồi xe ô tô, vừa đi bộ, người cũng lả ra mất rồi, vừa đói, vừa mệt. Vừa đến đầu bản, mọi người đã ra đón, lũ trẻ mong ngóng mẹ về, thấy tôi, chúng nhận ra người quen nên cũng không còn sợ như chuyến đầu nữa. Nhiệt độ chênh lệch rất lớn giữa ban ngày & ban đêm, lúc này trời đã khá lạnh, ấy thế mà vẫn có những đứa nhóc cởi trần, hoặc cởi truồng như thế này! Yên tâm, sáng mai, sẽ có quần áo ấm để mặc.
Tôi lại vào nhà quen của của chuyến trước để xin ngủ, và bảo mọi người để mấy bao quà ở đây luôn, sáng mai mới đem chia! Ngồi nghỉ 1 lúc, tôi đói đến cồn cào, gia chủ hôm nay không nấu cơm, ăn cơm nguội từ trưa nên nhà chả còn gì ăn. Tôi đi cũng vội, không kịp mua đồ ăn gì cả, chỉ có 1 cái Bép Khảu đựng cơm nếp nương Điện Biên mà tôi cầm đi từ Điện Biên để ăn dọc đường, giờ đã khô cứng! Thôi, nắm thành nắm rồi đem nướng lên, chấm với muối ăn cho căng bụng đã, nước cũng chưa kịp đun, dành phải uống nước lã từ chiếc can nhựa cáu bẩn! Kệ, ăn tất - uống tất! Đói & khát mới chết, chứ ngần ngại gì. Tí nữa đun nước sau.
Chén no cơm nếp nướng, làm thêm ly Cafe Quang ngon tuyệt mà anh bạn tôi tặng trước khi đi, mệt nên tôi chỉ ngồi bên bếp lửa 1 chút, hôm nay ở bản có mấy thầy cô ở điểm trường Pa Ủ 2 lên đón các cháu học sinh về học, ngồi nói chuyện với các thầy về kế hoạch tặng quà cho ngày mai rồi tôi lăn ra ngủ. Sáng hôm sau thằng bé con chủ nhà gọi dậy, mẹ nó đã nấu xong bữa sáng, bảo tôi ngồi ăn luôn, bữa cơm sáng chỉ có cơm trắng, và bát rau dại vặt quanh nhà! Cố lắm, tôi cũng chỉ nuốt được nửa bát....
Ngoài nhà đã bắt đầu có tiếng í ới gọi nhau, hóa ra là các thầy cô phải đi gọi các cháu xuống tập trung để học, bà con đồng bào La Hủ vừa ăn Tết Dân Tộc của họ xong hôm qua, hôm nay phải đi gọi các cháu xuống lớp học bài, chứ không gọi, lũ trẻ này mải chơi - không chịu đến lớp.
Bản Clò 2 hiện giờ có 2 thầy giáo dạy tiểu học, 2 cô giáo mầm non, thầy cô cắm bản, ở bản quanh năm suốt tháng. Tôi đi hết từ bất ngờ này sang bất ngờ khác bởi sự hi sinh, cống hiến của các thầy cô nơi này! Đồng bào La Hủ ở đây nghèo cả về vật chất, lẫn dân trí, lũ trẻ ít nhận được sự quan tâm chăm sóc của gia đình! Các thầy cô, vừa là người dạy văn hóa, vừa trong vai bố-mẹ chăm lo cho lũ nhỏ từ cách dạy ăn mặc, giữ ấm....
Theo hoabanfood.com
Tạm Kết
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)









