Hiển thị các bài đăng có nhãn Y Tý. Hiển thị tất cả bài đăng
thumbnail

Tây Bắc Mây bay đại ngàn - Kỳ 1: Lảo Thẩn

Kỳ 1 : Lảo Thẩn (Hâu Pông San)

Vị trí : Thôn Phìn Hồ, xã Y Tý, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai
Tọa độ : 22.610420°, 103.686535°
Cao độ : 2826 m.
Chênh cao : 1026 m (leo từ 1800m).
Thời gian leo : 2 ngày 1 đêm.
Quãng đường leo : 16km với 2 chiều lên xuống.
Cảnh quan : Đẹp, đỉnh nhọn và thoáng với góc nhìn 360 độ, tại cao độ 2400m với nhiều phiến đá dốc đứng hướng Tây về thung lũng Dền Sáng, núi Nhìu Cồ San rất đẹp.
Địa hình : Đồi cỏ, nương rừng cháy, rừng thưa và trên đỉnh là cây bụi nhỏ
Độ phức tạp : Lên xuống ít, gần đỉnh mới dốc, nhiều gió
Điểm cắm trại, nguồn nước : Hang đá tại cao độ 2560m, cách nguồn nước nửa giờ và cách đỉnh 1 tiếng leo bộ. Vùng núi ít suối và mạch nước

Những người bạn đồng hành
Lảo Thẩn 2015.03, những ngày này trên đó vẫn thênh thang nắng, mây và gió của trời



Trên đỉnh núi cao, nơi mặt trời dậy sớm và đi ngủ muộn nhất vùng Y Tý



Khởi Hành 

Chúng tôi chọn núi Lảo Thẩn, một cái tên còn rất mới mẻ trong hành trình đầu năm mới 2015. Lảo Thẩn là cái tên phổ biến nhất mà dân địa phương ở đây khi nhắc tới đỉnh núi nhọn hoắt vươn mình sừng sững ở vùng đất nhiều mây trời là xã Y Tý, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai. Ngoài ra có người còn gọi là Nhìu Cồ San bố (phân biệt với đỉnh Nhìu Cồ San mẹ ở hướng đối diện) hay người Mông gọi nó là Hâu Pông San.



#2

Duyên với đỉnh núi này của chúng tôi bắt nguồn từ hành trình lên đỉnh “sừng trời” Nhìu Cồ San cuối năm 2014. Khi mà nhìn từ cao, đỉnh Lảo Thẩn với thế núi mạnh mẽ, hình dáng như kim tự tháp vươn mình lên trên tầng mây. Chúng tôi còn ví nó như đỉnh núi Phú Sĩ ở nước Nhật xa xôi và với một niềm khao khát chinh phục lớn lao. Không hẳn phải vì độ cao mà với thế núi cùng địa hình khu vực, tôi dự đoán đường lên đỉnh sẽ có nhiều góc nhìn đẹp, thú vị và quả đúng như vậy.



Đỉnh Lảo Thẩn nhìn từ Nhìu Cồ San

#3

Tôi bắt đầu tìm hiểu, sự khó khăn hiện rõ rệt khi mà không hề có bất cứ thông tin gì về ngọn núi này được chia sẻ. Chỉ biết rằng bản đồ địa hình của google cho thấy đường đồng mức hiện ở cao độ trên 2800m. Để tỏ hơn, chúng tôi đã đến tận nơi để tìm hiểu và khảo sát từ dân bản địa quanh khu vực núi. Lặn lội dốc đất qua những bản làng người Dao tại Dền Sáng, người Hà Nhì tại bản Chung Chải, Phan Cán Sử, Phìn Hồ…Nhưng cuối cùng chúng tôi lại liên hệ với những người Mông tại thôn Ngải Chồ, xã Y Tý. Vốn không lạ gì với người Mông vốn thân thiện, thạo đi núi cùng mảnh đất Y Tý mây trời tuyệt đẹp này, nhưng những trải nghiệm trong chuyến hành trình này thật đáng nhớ với chúng tôi.



Toàn cảnh núi Lảo Thẩn hướng về thung lũng Dền Sáng



Phấn khích trên mây đại ngàn
Lảo Thẩn 2015.03







Ghi chú :
- Đường leo núi cơ bản không quá phức tạp, chỉ mất 5-6 tiếng tới điểm nghỉ, từ điểm nghỉ thêm chừng 1 giờ tới đỉnh sẽ vất hơn. Cố gắng lên đỉnh cả lúc sáng sớm và chiều tối ngắm bình minh và hoàng hôn.
- Điểm nghỉ là bãi đất trống bên cạnh hang đá của 1 vợ chồng người Mông. Hang đá chỉ ngủ được tầm 4 người. Điểm lấy nước cách hanh đá nửa giờ leo rừng, mùa này nước cực ít chính vì thế cần chủ động mang nhiều nước theo.
- Nên mua đồ và chuẩn bị các thứ từ Hà Nội hoặc Sapa, tránh việc phát sinh sau này vì đồ trên Y Tý khá đắt.
- Có thể gửi xe tại trang trại rau sạch nhưng cần thỏa thuận giá trước, tránh mâu thuẫn.
- Đường lên đỉnh toàn cây bụi, cây gai nên thoáng gió và gió rất mạnh.
- Đường leo chủ yếu đồng cỏ, nương rừng thấp nên khá nắng và nóng.
- Đường đi cơ bản đoạn lên điểm nghỉ có lối mòn nhưng nhiều lối rẽ nên cần thuê dẫn đường và porter mang phụ đồ theo. Hang đá và bếp củi thuộc sở hữu của vợ chồng người Mông, nguồn nước lại không tiện, do đó bạn không nên mạo hiểm tự đi.
- Số liên lạc của A. Hờ, anh chàng người Mông vui tính đây: 01255bảynăm117ba. Hờ hay đi với Lử, đoàn trên 5 người thiết nghĩ nên thuê 2 người cho đỡ vất nhé.

Điều quan trọng của leo núi không hẳn là chinh phục đỉnh cao của ngọn núi mà là cảm giác vượt qua chính mình; là những trải nghiệm trên hành trình, những cảnh vật trên đường đi, những tuyệt tác của thiên nhiên, sự hùng vĩ của núi rừng; là niềm vui, là tình bạn bè. Vì vậy, bạn không nên vì một chút tiết kiệm chi phí (không thuê người hướng dẫn địa phương) hay hiếu thắng, chủ quan mà đặt mình và những người đồng hành vào sự nguy hiểm. Việc đảm bảo sức khỏe và tính mạng của bạn, của những người bạn cùng đoàn luôn là trên hết nhé mọi người.

Đặc biệt nữa, đây là khu vực mới nên rất hoang sơ và nhạy cảm với các tác động môi trường. Mọi người nên đi có y thức :
- Tôn trọng dân bản địa với điều cơ bản như xin phép và cảm ơn
- không lấy bất cứ thứ gì trên núi, không hái hoa..
- Mang gì lên thì nhớ mang xuống (tiêu hủy hoặc cho ba lô mang về)


Mình không muốn vùng đất này biến thành bãi rác cùng những cái nhìn thiếu thiện cảm của người dân ( như núi Muối và Pha Luông đã có). Những chia sẻ của mình chỉ muốn thêm địa điểm lý thú cho mọi người nhưng sẽ là con dao hai lưỡi nếu chúng ta không có ý thức.

Chúc mọi người có những chuyến đi lý thú

Thân ái
thumbnail

Ký sự: Độc hành trên Tây Bắc

Cung đường dự định ngày thứ 3 của tôi sẽ là Sa Pa - Sơn La. Để dành cung Sa Pa - Điện Biên - Pha Đin tôi tìm cho mình 2 lựa chọn là Sa Pa - Than Uyên rồi tiếp quốc lộ 279 về Hủa Tạt, chạy tỉnh lộ 107 ra đường 6 .
Sáng sớm tỉnh dậy, vẫn chưa thông là nên chạy cung nào tôi thầm nghĩ thôi thì cứ về đến Than Uyên đã rồi hãy tính, biết đâu tới đó hỏi dân ta lại có lựa chọn mới hơn.

 Gần 8h mà mù thế này, chợt nghĩ tới quãng Mường Hưm, không biết vượt Ô Quy Hồ thì sao đây nhỉ?


Tầm 8h15, đã có một vài chuyến xe thả khách du lịch xuống phố.

Đây đó đồng bào dân tộc xuống phố sớm. 

9 h, trời bớt sương mù chúng tôi quyết lên đường, một chút điểm tâm sáng để ấm dạ 

Mặc dù vậy tôi vẫn hơi run, để chắc chắn thêm chúng tôi dừng xe lại kiểm tra đèn xe, rồi chúng tôi tiếp tục lên đường trời vẫn giăng sương, thú thực, tầm nhìn của tôi chỉ độ chừng vài mét, vì thế tôi đành phải dò dẫm lái xe theo vạch sơn.

Ở Sa Pa khi hỏi người dân về mua hoa quả thế nào cho lành thì ai cũng khuyên ra Ô Quy Hồ tìm đồng bào dân tộc bán hàng rong bên đường là chuẩn nhưng cuối cùng tôi cũng phải mua vì nhiều lẽ. 

Xe đến lưng chừng đèo rồi thì phải, tự dưng mây mù vèo một cái là tan. Rời Ô Quy Hồ trong mây mù lững thững, thẳng Than Uyên độc hành tôi tiếp tục đi.

Vậy là sau 30 phút ở Sapa tôi đã về Than Uyên, đổ đèo chấm dứt, cánh đồng xanh mướt mắt mở dài tới tận chân núi xa xa.
Chặng đường phía trước còn xa lắm
Những ngôi nhà lác đác. Chúng tôi chẳng biết quán xá nào ở xứ này phù hợp với sở thích của mình, nên cũng đành chọn một quán nhỏ ven đường để vào tìm cái lót dạ. 

Ngồi ăn tô phở ,tôi mới hỏi vợ chồng bác chủ quán về Sơn La giữa 2 đường Quốc lộ 279 và đường chạy qua Huổi Quảng, bác gái phẩy tay: "Quốc lộ 279 ngập từ Tết mất rồi, còn mỗi đường qua Huổi Quảng là độc đạo thôi, còn nếu không chịu khó ngược Lai Châu".

Nhưng mà... đường qua Huổi Quảng chỉ cho xe chạy từ 11h-2h trưa, em tí nghẹn, lúc ý đã phải 12h15 rồi. Chị chủ quán mới bảo em lo gì, 40km mà hơn 1 tiếng rưỡi làm gì không đi kịp... Tôi thì biết sức tôi và Fe rồi, đường ngon tôi không nói, nhưng mà đường đèo chưa rải nhựa giống đoạn A Mú Sung - Y Tý thì tôi chẳng dám nói chắc điều gì... Từ đầu chuyến hành trình, tôi đã cùng Fe trải qua kha khá trải nghiệm, cao tốc có, đường đất có, rồi thì trèo đèo, đổ đèo từ rải nhựa, đất nện cho đến đá dăm, v.v... 

Tốc độ trung bình tôi giữ tầm 40km, sử dụng chủ yếu là số 3-4 của Feroza, đường đi nhiều đoạn quanh co nên tôi bạ đâu chụp đấy. Đây là lần đầu tiên trong cả chuyến hành trình tôi không dám thò một tay nhấm nháy ảnh gì nhiều. Cho tôi chơi cái màn đua này thêm lần nữa tôi cũng ko dám, tôi "đau tim" cái cảnh Fe vào cua gấp trượt đuôi trên đá dăm hoặc nhảy tưng tưng trên ổ voi lắm rồi.
Tôi không biết cảm nhận có quá mức không, nhưng mấy cái đoạn lên dốc với đổ đèo mà không dám chụp choạc gì, tôi vào cua tầm 35-40kmh với Fe mà khiếp đảm luôn, cá nhân tôi thấy tim đập mạnh hơn mấy đoạn của ngày hồm trước, và kể cả cung Ô Quy Hồ sáng nay rất nhiều.

Theo Heosua_HN
Diễn đàn OtoFun